Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lời Hứa Chưa Bao Giờ Phai

Gia Lai02/07/2026VÕ TRỌNG TRÍ (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Tôi chỉ mong ngày đất nước bình yên để mọi người đều được trở về."

Đó là câu nói mà bà Phạm Thị Hoa Hường luôn ghi nhớ mỗi khi nhắc đến người chồng – thân nhân cách mạng Phạm Văn Cẩn, người tham gia chiến dịch chống quân Pôn Pốt bảo vệ biên giới Tây Nam.

Không phải người trực tiếp cầm súng, bà Hường lại mang trên vai một "mặt trận" khác – mặt trận của sự chờ đợi, của niềm tin và lòng thủy chung. Mỗi buổi sáng bắt đầu bằng công việc đồng áng, mỗi buổi tối kết thúc bằng những lời cầu mong bình an cho người nơi chiến tuyến. Có những ngày tin tức bặt vô âm tín, bà chỉ biết ngước nhìn bầu trời, tự nhủ rằng ở nơi nào đó, người mình yêu vẫn đang chiến đấu vì màu cờ Tổ quốc.

Thời gian trôi qua, chiến tranh kết thúc, người lính trở về mang theo những dấu vết của một thời bom đạn. Còn bà Hường, dù chưa từng khoác áo lính, cũng đã đi hết tuổi xuân bằng sự hy sinh thầm lặng. Bà hiểu rằng, phía sau mỗi chiến công đều có bóng dáng của những người mẹ, người vợ, người chị lặng lẽ giữ gìn mái ấm để người lính thêm vững lòng.

Ngày nay, kể lại câu chuyện ấy, bà không nói nhiều về gian khổ mà luôn nhắc đến giá trị của hòa bình. Đó là lời nhắn gửi chân thành đến thế hệ trẻ: hãy sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông, gìn giữ độc lập bằng tri thức, trách nhiệm và tình yêu dành cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời Hứa Chưa Bao Giờ Phai | Câu chuyện thời hoa lửa