Cựu chiến binh

Lời hứa chưa tròn

Cả đời người, có những lời hứa tưởng chừng rất đơn giản… nhưng lại theo ta đến tận cuối đời. Tôi cũng có một lời hứa như thế. Một lời hứa… chưa bao giờ trọn vẹn.

Hải Phòng01/04/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cả đời người, có những lời hứa tưởng chừng rất đơn giản… nhưng lại theo ta đến tận cuối đời.

Tôi cũng có một lời hứa như thế.

Một lời hứa… chưa bao giờ trọn vẹn.

Năm đó, tôi hai mươi ba tuổi.

Đơn vị tôi hành quân vào chiến trường miền Nam, những ngày tháng ác liệt nhất.

Trong đơn vị, tôi thân nhất với Bình.

Nó ít nói, nhưng sống rất tình cảm.

Có lần, nó vỗ vai tôi:

“Dũng này, sau này hòa bình, tao với mày phải về quê nhau chơi. Tao muốn biết quê mày ra sao.”

Tôi cười:

“Ừ, về tao đãi mày nồi cá kho, ăn một lần là nhớ suốt đời!”

Chúng tôi cứ thế mà mơ… giữa chiến tranh.

Trước một trận đánh lớn, Bình đưa tôi một lá thư.

“Nếu tao có chuyện gì… mày gửi giúp tao về cho má.”

Tôi gắt lên:

“Nói gì xui vậy! Xong trận rồi tự về mà gửi!”

Nó chỉ cười.

Một nụ cười rất bình thản.

Trận đánh hôm đó…

khốc liệt hơn bất cứ điều gì tôi từng trải qua.

Đạn bay dày đặc.

Tiếng nổ dồn dập.

Chúng tôi chiến đấu trong khói lửa, gọi tên nhau giữa hỗn loạn.

Khi trận đánh kết thúc…

tôi còn sống.

Còn Bình… thì không.

Tôi tìm thấy nó.

Nằm lặng giữa rừng.

Trong túi áo… vẫn là lá thư nó nhờ tôi giữ.

Sau chiến tranh, tôi về quê.

Rồi tìm đến nhà Bình.

Trao lại lá thư cho mẹ nó.

Bà cầm lá thư mà tay run run, nước mắt rơi lặng lẽ.

Tôi đứng đó…

cảm thấy lòng mình nặng như đá.

Tôi đã giữ được lời hứa đó.

Nhưng…

còn một lời hứa khác…

tôi vẫn day dứt suốt đời.

Hôm trước trận đánh, Bình từng nói:

“Nếu tụi mình còn sống… phải sống cho tử tế. Sống sao cho xứng với những người đã không trở về.”

Tôi đã gật đầu.

Nhưng rồi…

chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về, sống một cuộc đời bình thường.

Có gia đình, có con cháu.

Mọi thứ tưởng như đủ đầy.

Chỉ có điều…

mỗi lần nhớ lại…

tôi lại tự hỏi:

“Mình đã sống đủ tốt chưa… để xứng với lời hứa đó?”

Có những đêm, tôi mơ thấy Bình.

Nó vẫn cười như ngày xưa.

Như chưa từng rời đi.

Tôi ngồi lặng, thì thầm:

“Bình à… tao vẫn đang cố…”

Giờ đây, khi tóc đã bạc…

tôi hiểu rằng:

Có những lời hứa không thể hoàn thành trọn vẹn.

Nhưng điều quan trọng…

là mình không được phép quên.

“Lời hứa chưa tròn”

Không phải là sự dang dở…

mà là một lời nhắc nhở âm thầm:

Hãy sống thật tốt… thay cho những người đã nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn