LỜI HỨA CỦA BỐ MA PHÚC NHÚNG
Có những lời hứa theo con người ta suốt cả cuộc đời. Đối với ông Ma Phúc Thực, người con của liệt sĩ Ma Phúc Nhúng, thôn Tân Minh, xã Tân An, tỉnh Tuyên Quang, lời hứa ấy đã ở lại hơn nửa thế kỷ, như một ký ức không bao giờ phai.
LỜI HỨA CỦA BỐ
Có những lời hứa theo con người ta suốt cả cuộc đời.
Đối với ông Ma Phúc Thực, người con của liệt sĩ Ma Phúc Nhúng, thôn Tân Minh, xã Tân An, tỉnh Tuyên Quang, lời hứa ấy đã ở lại hơn nửa thế kỷ, như một ký ức không bao giờ phai.
Tháng Ba năm 1970, sau những ngày chiến đấu nơi chiến trường, người cha được trở về thăm nhà trong một thời gian ngắn. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đối với cậu bé Ma Phúc Thực.
Một buổi sáng, hai cha con cùng nhau ra con suối sau bản. Dòng nước trong veo chảy róc rách dưới những tán cây rừng. Người cha nắm chặt đôi tay nhỏ của con trai, ân cần dạy con từng nhịp bơi đầu tiên. Ông vừa cười vừa động viên:
“Không phải sợ đâu con, cứ mạnh dạn lên, bố đỡ con đây.”
Tắm suối xong, hai cha con lại men theo sườn đồi hái những quả quýt rừng chín vàng. Đứa con ríu rít hỏi bố đủ điều về nơi bố đang công tác.
Người cha hiền từ kể:
“Bố ở Đại đội Pháo binh Bông Lau. Pháo nặng lắm con ạ, một người không thể khiêng nổi. Nhưng có các bác, các chú cùng đồng lòng khiêng thì sẽ ổn. Trong quân đội, mọi người luôn thương yêu và giúp đỡ nhau như anh em một nhà.”
Cậu bé chăm chú lắng nghe, đôi mắt trong veo đầy ngưỡng mộ.
Rồi người cha ôm con vào lòng, nhìn xa về phía những dãy núi trùng điệp và khẽ nói:
“Con ở nhà ngoan nhé. Nghe lời mẹ, nghe lời các anh. Khi nào đất nước hòa bình, bố sẽ mang về cho con một chiếc máy bay nhỏ làm quà.”
Cậu bé ngây thơ hỏi:
“Thế bố có chết không?”
Người cha xoa đầu con, mỉm cười thật hiền.
“Không đâu con. Bố hứa với con, bố sẽ không chết.”
Đó là lời hứa cuối cùng của người cha dành cho con trai mình.
It ngày sau, ông lại khoác ba lô lên đường trở về đơn vị. Bóng người lính khuất dần sau con đường đất đỏ. Không ai ngờ, đó cũng là lần cuối cùng gia đình được nhìn thấy ông.
Hai năm sau, năm 1972, tờ giấy báo tử lặng lẽ được gửi về quê nhà.
Người cha từng hứa sẽ trở về… đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chiếc máy bay nhỏ ông hứa mang về cho con không bao giờ có nữa. Người cha cũng không còn cơ hội dắt con đi tắm suối, hái quýt rừng như ngày nào.
Chỉ còn lại trong ký ức của cậu bé Ma Phúc Thực là nụ cười hiền của bố, là bàn tay ấm áp dạy con tập bơi và lời hứa giản dị:
“Bố hứa sẽ không chết.”
Có lẽ khi nói điều ấy, người lính không muốn con trai phải lo lắng. Ông biết con còn quá nhỏ để hiểu rằng người lính ra trận luôn sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hôm nay, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, cậu bé năm nào đã trở thành một người cha, người ông. Nhưng mỗi lần nhắc đến bố, ký ức về buổi chiều bên dòng suối năm ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Lời hứa của người cha đã không thể thực hiện. Nhưng sự hy sinh của ông đã góp phần làm nên một lời hứa lớn hơn – lời hứa với Tổ quốc về một ngày đất nước hòa bình.
Để rồi hôm nay, trong cuộc sống bình yên, những người con, người cháu được lớn lên dưới bầu trời độc lập. Và đó chính là món quà lớn nhất mà người cha – liệt sĩ Ma Phúc Nhúng – đã để lại cho con mình và cho các thế hệ mai sau.



