LỜI HỨA CỦA HÒA BÌNH
Con sinh ra dưới bầu trời xanh ngát
Bom đạn xưa chỉ còn trong câu hát
Đất nước mình không còn cảnh chia ly
Một dải non sông chuyển bước thần kỳ.
Và mẹ ơi con được nghe thầy kể
Về một thời hoa lửa của cha ông
Những chàng trai, cô gái của non sông
Tuổi mười chín chẳng cam đời nhỏ bé.
Gác bút nghiên, họ rời xa quê mẹ
Dẹp quân thù, giữ trọn đất linh thiêng
Máu các anh thấm đẫm khắp trăm miền
Rồi tạc nên dáng hình đất nước
Và mẹ ơi còn biết bao điều ước
Mãi âm thầm cùng độ tuổi hai mươi
Để muôn đời tiếng hát cất vang xa
Trên dải đất nở hoa hình chữ S
Ghét chiến tranh con một lòng tha thiết
Chắp bút nghiên con viết tiếp tương lai
Học tập miệt mài, con xây niềm mơ ước
Đưa nước Việt mình sánh bước với năm châu.
Để những hy sinh không mờ nhạt, phai màu
Để máu xương xưa mãi trở thành hoa lửa
Nối bước cha ông, con nguyện lòng tiếp lửa
Cho bản hùng ca của mảnh đất anh hùng.



