Lời hứa của người đồng chí
Mùa đông năm 1952, chiến dịch Tây Bắc vào giai đoạn quyết liệt. Đơn vị tôi hành quân qua đèo Pha Đin giữa cái lạnh thấu xương của núi rừng. Áo trấn thủ sờn rách, chân không giày, chúng tôi chỉ biết sưởi ấm bằng tinh thần và những câu đùa tếu táo. Đêm đó, trời mưa phùn, đường trơn trượt như bôi mỡ. Tôi bị sụt sịt rồi sốt cao, bước đi loạng choạng, đầu óc quay cuồng. Thấy tôi tụt lại phía sau, anh Cả - tiểu đội trưởng, người Nghệ An lực lưỡng - chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng đỡ lấy khẩu súng trên vai tôi, rồi cúi xuống: “Lên lưng tao cõng, chú mày mà gục ở đây là đóng băng đấy!” Tôi thều thào từ chối vì biết anh cũng đã kiệt sức sau ba ngày nhịn đói, hành quân liên tục. Nhưng anh gắt: “Bày đặt! Còn người là còn chiến đấu. Lên!” Trên cái lưng rộng và ấm áp của anh, tôi vừa mê man vừa ứa nước mắt. Anh cõng tôi leo qua hai con dốc đứng. Giữa bóng tối mịt mùng, tôi nghe rõ tiếng thở dốc nặng nề và nhịp tim đập dồn dập của anh hòa cùng tiếng gió ngàn vút qua khe núi. Rạng sáng, đơn vị dừng chân trú ẩn trong một hang đá. Anh Cả đặt tôi xuống, lục trong ba lô lấy ra củ sắn lùi duy nhất còn sót lại, bẻ đôi đưa tôi phần lớn hơn: “Ăn đi cho ấm bụng rồi uống thuốc”. Nhìn bàn chân anh rớm máu vì đá tai mèo cứa rách, tôi nghẹn ngào không nuốt nổi. Anh cười, hàm răng trắng bóng ngạo nghễ: “Khóc cái gì, mai mốt thắng trận, về quê tao đền cho nồi khoai mật!” Lời hứa ấy anh chưa kịp thực hiện. Anh Cả đã hy sinh trong một trận đánh ác liệt trước cửa ngõ Điện Biên Phủ năm 1954. Hòa bình lập lại đã lâu, nhưng mỗi khi gió mùa đông bắc tràn về, tôi lại nhớ về bờ vai ấm áp ấy – bờ vai đã cõng tôi qua những ngày gian khổ nhất của cuộc đời người lính.20:14/-heart1/-heart/-strong/-heart:>:o:-((:-h


