Lời hứa của người lính trẻ
Mùa hè năm 1971, chiến trường Đường 9 – Nam Lào đỏ rực trong khói lửa.
Trong căn hầm dã chiến, Lê Mã Lương đang cùng đồng đội xem lại nhiệm vụ trước giờ xuất kích. Anh là Đại đội phó, tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt.
Một chiến sĩ mới nhập đơn vị nhìn anh với vẻ lo lắng.
"Anh có sợ không?"
Lê Mã Lương khẽ cười.
"Sợ chứ. Ai ra trận mà không biết sợ. Nhưng nếu ai cũng lùi lại vì sợ thì ai sẽ tiến lên?"
Câu nói ấy không phải để động viên riêng người lính trẻ. Nó cũng là lời nhắc nhở chính bản thân anh.
Ít phút sau, đơn vị nhận lệnh tiến công.
Tiếng pháo dồn dập mở màn. Những người lính bám theo giao thông hào, từng bước áp sát mục tiêu. Đạn từ phía trước bắn xối xả, đất đá tung lên mù mịt.
Giữa lúc trận đánh diễn ra quyết liệt, một mũi tiến công bị hỏa lực đối phương chặn lại.
Lê Mã Lương nhanh chóng bò lên phía trước, quan sát địa hình rồi chỉ huy đồng đội chia thành nhiều hướng tiếp cận. Anh vừa chiến đấu, vừa động viên từng người giữ vững đội hình.
Trong lúc xung phong, anh bị thương.
Đồng đội đề nghị đưa anh về tuyến sau.
Anh lắc đầu.
"Còn chỉ huy được thì còn ở lại."
Vết thương được băng tạm ngay trong chiến hào. Ít phút sau, anh lại tiếp tục cùng đơn vị chiến đấu đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Đó không phải là lần duy nhất anh bị thương.
Suốt những năm tháng chiến tranh, Lê Mã Lương nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng điều đồng đội nhớ nhất ở anh không phải là những vết thương.
Đó là tinh thần luôn đi đầu.
Sau chiến tranh, có người hỏi điều gì đã giúp ông vượt qua những tháng ngày khốc liệt ấy.
Ông trả lời bằng một suy nghĩ đã trở thành câu nói nổi tiếng của nhiều thế hệ:
"Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù."
Đó không phải lời cổ vũ cho chiến tranh.
Đó là tâm niệm của một người lính đã dành tuổi trẻ để bảo vệ độc lập của đất nước. Với ông, "đẹp nhất" là khi con người sống có lý tưởng, biết cống hiến và sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình.
Nhiều năm đã trôi qua.
Người lính năm xưa giờ mái tóc đã bạc.
Nhưng mỗi lần gặp học sinh, sinh viên, ông vẫn kể về đồng đội trước khi kể về bản thân. Bởi theo ông, chiến thắng được làm nên từ hàng triệu con người bình dị, chứ không phải từ một cá nhân.
Có những lời nói sống mãi bởi phía sau nó là cả một cuộc đời.
Lời hứa của người lính trẻ năm nào vẫn nhắc chúng ta rằng, giá trị của tuổi trẻ không nằm ở việc sống bao lâu, mà ở việc mình đã sống vì điều gì.
Sự thật lịch sử
Lê Mã Lương sinh năm 1946 tại Hà Nội.
Ông tham gia chiến đấu tại nhiều chiến trường trong kháng chiến chống Mỹ, nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1973, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu nói "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù." gắn liền với tên tuổi của ông và trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên.


