Bài viết

LỜI HỨA DƯỚI CHÂN NÚI

Ở thôn Bản Luốc, nơi mây phủ kín những triền núi và ruộng bậc thang nối nhau như những bậc thang lên trời, câu chuyện về anh Lý Kim Dương vẫn còn sống trong ký ức của người dân như một phần của đất.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI HỨA DƯỚI CHÂN NÚI

Ở thôn Bản Luốc, nơi mây phủ kín những triền núi và ruộng bậc thang nối nhau như những bậc thang lên trời, câu chuyện về anh Lý Kim Dương vẫn còn sống trong ký ức của người dân như một phần của đất.

Anh sinh ra trong một gia đình thuần nông, nơi cuộc sống gắn liền với nương rẫy, với đất và trời. Tuổi thơ của anh không có những ước mơ xa xôi, chỉ có những buổi sáng theo cha lên nương, những buổi chiều cùng em trai lùa trâu về nhà. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng ấm áp, giản dị nhưng đủ đầy tình cảm.

Rồi chiến tranh đến, không báo trước.

Năm 1967, khi vừa tròn 20 tuổi, anh quyết định lên đường nhập ngũ. Đó không phải là một quyết định dễ dàng. Rời bỏ gia đình, rời bỏ núi rừng thân quen, rời bỏ cuộc sống yên bình – để bước vào nơi mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.

Nhưng anh vẫn đi.

Ngày lên đường, không có gì nhiều. Một chiếc ba lô, vài bộ quần áo, và một trái tim đầy quyết tâm. Trước khi đi, anh nói với em trai một câu rất đơn giản:

“Ở nhà thay anh chăm sóc bố mẹ, anh đi đánh giặc rồi sẽ về.”

Lời nói ấy nhẹ như gió, nhưng lại nặng như cả một đời người.

Gia đình tin anh. Không phải vì họ không hiểu chiến tranh khốc liệt thế nào, mà vì họ muốn tin. Bởi niềm tin là thứ duy nhất giúp con người vượt qua nỗi chờ đợi.

Những ngày sau đó, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Cha mẹ anh vẫn lên nương, em trai vẫn làm việc như thường. Nhưng trong lòng họ, luôn có một khoảng trống – khoảng trống mang tên anh.

Mỗi lần nghe tin chiến sự, họ lại lo lắng. Mỗi lần có người lính trở về, họ lại hy vọng. Và mỗi buổi tối, họ lại nhắc đến anh như một cách để giữ anh ở gần.

Nhưng rồi năm 1969, một tin tức đã thay đổi tất cả.

Giấy báo tử được gửi về.

Không có thi thể. Không có mộ phần. Chỉ có một dòng chữ xác nhận rằng anh đã hy sinh.

Từ đó, lời hứa “sẽ về” trở thành một ký ức.

Nhưng điều kỳ lạ là, dù anh không trở về, lời hứa ấy vẫn sống. Nó sống trong từng câu chuyện, trong từng lần nhắc lại, trong từng nén nhang trên bàn thờ.

Chiến tranh đã lấy đi con người anh, nhưng không thể lấy đi ý nghĩa của sự hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn