Lời hứa dưới gốc cây Kơnia
Lời hứa dưới gốc cây Kơnia
Hơn bốn mươi năm sau ngày tiếng súng cuối cùng lịm tắt, ông Sáu – một cựu chiến binh của Trung đoàn 24 – vẫn chưa một ngày nguôi ngoai. Trong ngăn kéo tủ của ông, một tờ sơ đồ vẽ tay trên giấy hoen ố, rách nát ở các nếp gấp là vật báu duy nhất. Đó là sơ đồ mộ chí của Hùng, người đồng đội thân thiết nhất đã ngã xuống trong trận đánh ven rừng cao su Tây Ninh năm 1974.
1. Hành trình ngược dòng thời gianMùa khô năm nay, ông Sáu quyết định thực hiện chuyến đi cuối cùng của cuộc đời. Đi cùng ông là Tuấn, cháu nội của ông và cũng là một thành viên trong nhóm tình nguyện "Tìm kiếm đồng đội".Giữa rừng cao su bạt ngàn nay đã thành những nông trường trù phú, cảnh vật thay đổi đến chóng mặt. Những con đường mòn xưa kia giờ đã trải nhựa, những hố bom năm cũ đã xanh màu lá mới. Ông Sáu đứng giữa ngã ba đường, tay run run cầm tờ sơ đồ, mắt mờ đục nhìn quanh:
— "Hồi đó, bên cạnh mộ thằng Hùng có một cây Kơnia bị cụt ngọn vì mảnh pháo, cạnh đó là con suối nhỏ... Sao giờ chẳng thấy đâu?"2. Sự thật nằm sâu trong lòng đấtTuấn không nản chí. Anh sử dụng các phần mềm bản đồ vệ tinh và đối chiếu với dữ liệu từ Cổng thông tin điện tử về liệt sĩ. Sau hai ngày ròng rã tìm kiếm dưới cái nắng cháy da của vùng biên thùy, họ dừng chân trước một gò đất cao, nơi có vài tảng đá mồ côi bám đầy rêu mốc.Khi nhát xẻng đầu tiên chạm vào vật cứng, tim ông Sáu như thắt lại. Ở độ sâu hơn một mét, một chiếc bình tông nhôm móp méo lộ ra. Trên thân bình, nét khắc chữ "HÙNG - E24" vẫn còn rõ mồn một. Ông Sáu quỳ xuống, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào lớp đất lạnh lẽo như chạm vào da thịt người bạn năm nào.
— "Hùng ơi, tôi về đưa ông về quê đây. Thất hứa với ông lâu quá, đừng giận tôi nhé!"3. Ngọn lửa trao truyềnChuyến xe đưa hài cốt liệt sĩ Hùng trở về quê hương Quảng Ngãi diễn ra trong lặng lẽ nhưng trang trọng. Nhìn những giọt nước mắt của gia đình người đồng đội khi đón nhận người thân sau gần nửa thế kỷ, Tuấn hiểu rằng hành trình này không chỉ là tìm kiếm một cái tên.Đó là hành trình nhặt nhạnh những mảnh ký ức vụn vỡ để ghép lại hình hài của một thời hoa lửa. Những người lính như ông Sáu đang già đi, nhưng những câu chuyện về sự hy sinh sẽ không bao giờ mất đi chừng nào thế hệ trẻ vẫn còn tiếp bước trên con đường tri ân và đền ơn đáp nghĩa.Đêm đó, bên mộ bạn, ông Sáu thắp một nén nhang, làn khói trắng bay lên quyện vào gió rừng. Lời hứa năm xưa đã thực hiện được. Một "người con của đất mẹ" đã chính thức được về nhà.
— "Hồi đó, bên cạnh mộ thằng Hùng có một cây Kơnia bị cụt ngọn vì mảnh pháo, cạnh đó là con suối nhỏ... Sao giờ chẳng thấy đâu?"2. Sự thật nằm sâu trong lòng đấtTuấn không nản chí. Anh sử dụng các phần mềm bản đồ vệ tinh và đối chiếu với dữ liệu từ Cổng thông tin điện tử về liệt sĩ. Sau hai ngày ròng rã tìm kiếm dưới cái nắng cháy da của vùng biên thùy, họ dừng chân trước một gò đất cao, nơi có vài tảng đá mồ côi bám đầy rêu mốc.Khi nhát xẻng đầu tiên chạm vào vật cứng, tim ông Sáu như thắt lại. Ở độ sâu hơn một mét, một chiếc bình tông nhôm móp méo lộ ra. Trên thân bình, nét khắc chữ "HÙNG - E24" vẫn còn rõ mồn một. Ông Sáu quỳ xuống, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào lớp đất lạnh lẽo như chạm vào da thịt người bạn năm nào.
— "Hùng ơi, tôi về đưa ông về quê đây. Thất hứa với ông lâu quá, đừng giận tôi nhé!"3. Ngọn lửa trao truyềnChuyến xe đưa hài cốt liệt sĩ Hùng trở về quê hương Quảng Ngãi diễn ra trong lặng lẽ nhưng trang trọng. Nhìn những giọt nước mắt của gia đình người đồng đội khi đón nhận người thân sau gần nửa thế kỷ, Tuấn hiểu rằng hành trình này không chỉ là tìm kiếm một cái tên.Đó là hành trình nhặt nhạnh những mảnh ký ức vụn vỡ để ghép lại hình hài của một thời hoa lửa. Những người lính như ông Sáu đang già đi, nhưng những câu chuyện về sự hy sinh sẽ không bao giờ mất đi chừng nào thế hệ trẻ vẫn còn tiếp bước trên con đường tri ân và đền ơn đáp nghĩa.Đêm đó, bên mộ bạn, ông Sáu thắp một nén nhang, làn khói trắng bay lên quyện vào gió rừng. Lời hứa năm xưa đã thực hiện được. Một "người con của đất mẹ" đã chính thức được về nhà.



