Bài viết

LỜI HỨA DƯỚI GỐC CÂY SAU CÙNG

Tháng 4 năm 1975, trước giờ xuất kích, hai người lính trẻ cùng ngồi dưới một gốc cây khô bên cánh rừng miền Đông Nam Bộ. Họ hẹn nhau rằng, nếu một người không trở về, người còn lại sẽ thay mình thực hiện lời hứa với gia đình. Hơn nửa thế kỷ sau, lời hứa ấy vẫn được một người cựu chiến binh gìn giữ như một phần thiêng liêng của cuộc đời.

Lâm Đồng17/07/2026Lê Độ Anh Quốc (xã Trà Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy.

Đó là những ngày cuối tháng 4 năm 1975.

Đơn vị chúng tôi đang ém quân chờ lệnh tiến vào giải phóng Sài Gòn.

Ai cũng biết trận đánh sắp tới sẽ rất quyết liệt.

Chiều xuống, tôi và người bạn thân nhất là Nguyễn Văn Hùng ngồi tựa lưng dưới một gốc cây.

Hùng lấy trong ba lô ra tấm ảnh nhỏ đã cũ.

Trong ảnh là mẹ già và cô em gái.

Hùng nhìn thật lâu rồi cười:

'Khánh à, hòa bình rồi, tao sẽ về dựng lại căn nhà cho mẹ.'

Tôi vỗ vai bạn:

'Rồi chúng mình sẽ cùng về.'

Hùng bỗng nghiêm giọng:

'Nếu tao không về... mày thay tao ghé thăm mẹ nhé.'

Tôi gạt đi:

'Đừng nói gở.'

Nhưng Hùng vẫn chìa bàn tay ra.

'Chỉ cần mày hứa.'

Tôi nắm chặt tay bạn.

'Ừ, tao hứa.'

Đó là cái bắt tay cuối cùng.

Sáng hôm sau, đơn vị bước vào trận đánh.

Tiếng súng, tiếng pháo vang dội.

Khói bụi phủ kín cả cánh rừng.

Khi trận đánh kết thúc, tôi đi tìm Hùng.

Tôi gọi mãi.

Không có tiếng trả lời.

Người đồng đội của tôi đã nằm lại mãi mãi ở tuổi hai mươi ba.

Sau ngày đất nước thống nhất, tôi mang theo tấm ảnh và lá thư còn dang dở của Hùng về quê.

Ngôi nhà nhỏ vẫn ở đó.

Mẹ Hùng chống gậy ra tận cổng.

Bà nhìn tôi rất lâu rồi hỏi:

'Con về một mình à?'

Tôi nghẹn lời.

Chỉ biết cúi đầu.

Bà hiểu tất cả.

Bà không khóc.

Bà chỉ lặng lẽ vuốt tấm ảnh của con trai.

Trước khi ra về, tôi kể cho bà nghe lời hứa dưới gốc cây năm ấy.

Bà nắm lấy tay tôi và nói:

'Từ nay, con cũng là con của mẹ.'

Từ đó đến nay, năm nào tôi cũng về thắp hương cho Hùng.

Mỗi dịp giỗ, tôi lại ngồi kể cho con cháu nghe về người bạn đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Có người hỏi tôi:

'Sao bác vẫn giữ lời hứa sau hơn năm mươi năm?'

Tôi trả lời:

'Vì người lính có thể hy sinh tất cả, nhưng không bao giờ được quên lời hứa với đồng đội.'

Bây giờ tôi đã ngoài bảy mươi tuổi.

Người bạn năm xưa mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi ba.

Nhưng trong ký ức của tôi, Hùng vẫn là chàng trai trẻ với nụ cười hiền và ánh mắt đầy niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Mỗi lần nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nhớ đến lời hứa dưới gốc cây năm ấy.

Một lời hứa được giữ suốt cả cuộc đời."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn