LỜI HỨA DƯỚI MÁI TRƯỜNG HOA LỬA
LỜI HỨA DƯỚI MÁI TRƯỜNG HOA LỬA
Khi buổi gặp mặt gần kết thúc, tôi được mời lên phát biểu đại diện sinh viên.
Bước lên sân khấu, tôi nhìn xuống khán phòng. Những cựu giảng viên từng rời bục giảng để ra trận. Những cựu sinh viên từng gác lại ước mơ tuổi trẻ. Những người lính năm xưa nay mái tóc đã bạc.
Tôi nhớ lời chú Bút kể về ngày rời trường. Chú đứng rất lâu trước cổng. Không biết khi nào trở lại. Không biết mình có còn cơ hội hoàn thành giấc mơ kỹ sư hàng hải.
Hôm nay, tôi đứng dưới mái trường khang trang, hiện đại. Thư viện đầy đủ tài liệu. Phòng thí nghiệm trang bị mới. Sinh viên có cơ hội học tập quốc tế.
Sự khác biệt ấy được đánh đổi bằng điều gì?
Bằng máu.
Bằng nước mắt.
Bằng tuổi xuân.
Tôi thay mặt sinh viên lớp KTN59ĐH, và hơn thế nữa – thay mặt thế hệ sinh viên hôm nay – xin được cúi đầu tri ân:
Tri ân những người đã xếp bút nghiên lên đường ra trận.
Tri ân những người đã hy sinh phần máu thịt để tô thắm lá cờ Tổ quốc.
Tri ân những người trở về và tiếp tục xây dựng Nhà trường bằng trí tuệ và bản lĩnh của người lính.
Chúng tôi không còn nghe tiếng bom.
Nhưng chúng tôi nghe rõ lời nhắc của lịch sử.
Rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên.
Rằng trách nhiệm của tuổi trẻ không bao giờ được phép nhỏ bé.
Nếu thế hệ cha anh đã chiến đấu trên Trường Sơn và ngoài biển khơi,
thì chúng tôi sẽ chiến đấu trên mặt trận tri thức, khoa học và hội nhập.
Để mỗi khi nhắc đến “thời hoa lửa”,
chúng tôi không chỉ xúc động —
mà còn tự hào vì mình đang tiếp nối.



