Lời hứa dưới mưa
Một buổi chiều mưa năm 1974, Quang trú nhờ dưới mái hiên nhà dân. Chủ nhà là một bà cụ và cô cháu gái tên Thủy.
Một buổi chiều mưa năm 1974, Quang trú nhờ dưới mái hiên nhà dân. Chủ nhà là một bà cụ và cô cháu gái tên Thủy.
Mưa lớn, đường trơn, đơn vị anh quyết định nghỉ lại một đêm.
Đêm ấy, Quang và Thủy nói chuyện rất nhiều. Từ những chuyện nhỏ nhặt như con sông, cánh đồng… đến những điều xa xôi hơn như tương lai.
Thủy hỏi:
“Anh có nghĩ sau này sẽ sống thế nào không?”
Quang cười:
“Anh chỉ nghĩ… phải sống sót đã.”
Sáng hôm sau, mưa tạnh. Quang chuẩn bị lên đường.
Thủy đưa anh một chiếc lá ép trong cuốn sổ nhỏ.
“Lá này em hái hôm mưa đầu mùa. Anh giữ đi.”
Quang nhận lấy, rồi bất chợt nói:
“Nếu anh còn sống… anh sẽ quay lại.”
Thủy không cười, cũng không khóc.
“Em sẽ đợi.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Quang trở lại con đường cũ.
Nhưng ngôi nhà năm xưa đã không còn. Người ta nói vùng đó từng bị bom, nhiều người đã rời đi, không rõ tung tích.
Quang đứng dưới trời nắng, trong tay vẫn là chiếc lá đã khô.
Anh không tìm được Thủy.
Nhưng mỗi năm, vào ngày mưa đầu mùa, anh lại quay về nơi ấy, đứng thật lâu.
Có người hỏi:
“Anh đợi ai?”
Quang chỉ nói:
“Đợi một lời hứa.”



