Bài viết

LỜI HỨA DƯỚI MƯA BOM VÀM CỎ ĐÔNG Năm 1972

LỜI HỨA DƯỚI MƯA BOM VÀM CỎ ĐÔNG

Đồng Tháp02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI HỨA DƯỚI MƯA BOM VÀM CỎ ĐÔNG

Năm 1972, tại chiến trường Long An - Đồng Tháp khốc liệt, chiến sĩ thông tin Lê Minh Hùng (20 tuổi, quê Cao Lãnh, thuộc Tiểu đoàn 502) đã kiên cường bám trụ giữa mưa bom bão đạn để giữ vững mạch máu liên lạc cho toàn đơn vị.

Trong chiến dịch đánh phá mùa hè, địch điên cuồng trút bom xăng và pháo bầy xuống công sự hòng cắt đứt đường dây thông tin. Giữa cái nóng như thiêu như đốt của miền Tây và mùi thuốc súng nồng nặc, chú Hùng cùng đồng đội phải ăn gạo sấy mốc, uống nước vũng sình để ôm máy thông tin, rà soát từng mét dây đứt dưới làn đạn súng máy của trực thăng địch.

Kỷ niệm sâu sắc nhất là lần chú và người bạn chiến đấu tên Minh bị vây hãm trong hầm sập. Giữa lằn ranh sinh tử, anh Minh đã nhường ngụm nước cuối cùng và chiếc bật lửa làm bằng vỏ đạn cho chú, kèm lời nhắn:

“Tao chặn cửa hầm, mày phải sống để nối lại đường dây”.

Anh Minh lao ra đánh lạc hướng địch rồi hy sinh, để lại chiếc bật lửa còn ấm nóng tình đồng đội trong tay chú Hùng. Biến đau thương thành hành động cách mạng, chú Hùng gạt nước mắt, ôm cuộn dây băng qua bãi nổ để nối thông liên lạc. Dù bị mảnh pháo găm vào chân, chú vẫn trườn đi bằng hai tay, hoàn thành nhiệm vụ giúp trung đoàn kịp thời điều hướng pháo binh, bẻ gãy trận càn quét quy mô lớn của kẻ thù.

Kỷ vật chiếc bật lửa tự chế ấm áp tình đồng đội năm ấy đã trở thành ngọn lửa soi đường cho tuổi trẻ. Hôm nay, đứng trước những thành quả hòa bình mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng xương máu, chúng em xin giữ trọn lời hứa và lòng tri ân sâu sắc, lấy lý tưởng cách mạng của thế hệ đi trước làm kim chỉ nam cho mọi hành động của thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn