Bài viết

LỜI HỨA DƯỚI TÁN PHƯỢNG

Thái Nguyên05/05/2026Vũ Thị Ánh Nguyệt (Chi đoàn mầm non số 2 Minh Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm đó đến sớm hơn mọi năm. Nắng chói chang, ve kêu râm ran, và sân trường lại đỏ rực màu hoa phượng—mà người ta vẫn gọi là “hoa lửa” của tuổi học trò.

Huy ngồi trên bậc thềm, tay xoay xoay chiếc bút, mắt dõi theo khoảng sân đầy nắng. Cậu không chờ ai cả… nhưng thực ra là đang chờ một người.

“Lại trốn tiết à?” – giọng con gái quen thuộc vang lên.

Huy quay lại, cười nhẹ:

“Không trốn, chỉ là… muốn ngồi đây thôi.”

Mai bước đến, ngồi xuống cạnh cậu. Hai đứa không nói gì thêm. Giữa họ luôn có một khoảng lặng như thế—không gượng gạo, nhưng cũng chưa từng vượt qua.

Trên cao, hoa phượng rơi xuống vai Mai. Huy khẽ đưa tay phủi đi, rồi vội rụt lại như vừa làm điều gì đó quá giới hạn.

“Sau này… cậu định đi đâu?” – Mai bất ngờ hỏi.

Huy nhìn xa xăm:

“Có thể là lên thành phố. Tớ muốn thử những điều lớn hơn. Còn cậu?”

Mai cười, nhưng ánh mắt hơi buồn:

“Tớ chắc vẫn ở đây. Không phải ai cũng đủ dũng cảm để đi xa.”

Câu nói ấy khiến Huy khựng lại. Lần đầu tiên, cậu nhận ra “khoảng cách” không chỉ là con đường, mà còn là lựa chọn.

Một cơn gió mạnh thổi qua, hoa phượng rơi đỏ cả góc sân. Huy bỗng nói nhanh, như sợ nếu chậm lại sẽ không còn dám nữa:

“Hay là… cậu đợi tớ nhé?”

Mai sững người:

“Đợi… cái gì?”

“Đợi tớ quay về. Khi tớ đủ tốt, đủ vững vàng… tớ sẽ về đây. Lúc đó, nếu cậu vẫn còn ở đây… thì—”

Mai ngắt lời, khẽ cười:

“Lời hứa dưới tán phượng… thường đẹp lắm, nhưng cũng dễ bay theo gió.”

Huy im lặng. Cậu biết cô nói đúng. Tuổi trẻ có thể hứa rất nhiều, nhưng giữ được bao nhiêu lại là chuyện khác.

Mai đứng dậy, phủi nhẹ tà áo:

“Nhưng thôi… tớ sẽ không hứa gì cả. Nếu có duyên, tự khắc sẽ gặp lại.”

Ngày chia tay đến, nhanh như một cơn gió hè. Huy rời đi, mang theo những ước mơ lớn. Mai ở lại, với những bình yên nhỏ bé.

Nhiều năm sau…

Một ngày hè, sân trường cũ lại đỏ rực hoa phượng. Huy trở về, đứng dưới gốc cây năm nào. Mọi thứ dường như không đổi—chỉ có con người là khác.

“Cậu vẫn đến đây à?”

Huy quay lại.

Mai đứng đó, vẫn nụ cười dịu dàng như ngày xưa.

Không cần hỏi thêm gì nữa.

Giữa mùa hoa lửa năm ấy, lời hứa không cần nói thành lời… cuối cùng vẫn được giữ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn