Lời Hứa Dưới Tán Rừng
Tôi vẫn còn giữ chiếc khăn tay màu xanh mà anh tặng vào buổi sáng anh lên đường nhập ngũ.
Hôm ấy, cả làng chìm trong màn sương mỏng. Mẹ gói cho anh ít cơm nắm và mấy quả trứng luộc. Cha chỉ lặng lẽ vỗ vai anh, không nói gì. Còn tôi cứ nắm chặt vạt áo anh, sợ chỉ cần buông tay là anh sẽ đi thật xa.
Anh cúi xuống, buộc lại chiếc khăn quàng cho tôi rồi cười:
– Chờ anh nhé. Hết chiến tranh, anh sẽ đưa em vào Trường Sơn. Anh sẽ chỉ cho em khu rừng đẹp nhất, nơi cây cối xanh quanh năm và chim hót suốt ngày.
Tôi gật đầu. Trong suy nghĩ của một đứa trẻ, lời hứa của anh chắc chắn sẽ thành hiện thực.
Những lá thư gửi về đều được viết vội trên những tờ giấy đã sờn mép. Anh kể về những đêm hành quân dưới tán rừng, về những cơn mưa bất chợt, về đồng đội cùng nhau vượt dốc. Có lần anh viết:
"Dưới tán rừng này, anh đã hứa với em sẽ đưa em đến đây. Anh nhất định sẽ giữ lời."
Mẹ đọc thư xong thì cẩn thận gấp lại, đặt vào chiếc hộp gỗ. Mỗi tối, bà lại lấy ra đọc thêm một lần nữa.
Rồi một ngày, lá thư không còn đến.
Người cán bộ xã mang tin về. Tôi không hiểu hết những lời ông nói, chỉ thấy mẹ ôm chặt chiếc hộp thư vào lòng, còn cha lặng lẽ quay mặt ra vườn. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông mạnh mẽ nhất trong nhà khóc.
Năm tháng trôi qua.
Đất nước hòa bình.
Tôi lớn lên, trở thành một kỹ sư lâm nghiệp. Có lẽ chính lời hứa năm nào của anh đã đưa tôi đến với những cánh rừng.
Một ngày đầu hạ, tôi có dịp công tác ở Trường Sơn.
Đứng dưới những tán cây cao vút, nghe tiếng gió luồn qua từng tầng lá, tôi bất giác nhớ đến anh. Tôi lấy từ ba lô chiếc khăn tay cũ đã bạc màu theo năm tháng.
Khu rừng đẹp hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng.
Ánh nắng len qua kẽ lá, rơi thành từng vệt vàng trên mặt đất. Chim rừng ríu rít gọi nhau. Xa xa, những bông hoa dại vẫn nở trên mảnh đất từng in dấu chân người lính.
Tôi khẽ nói như anh đang đứng cạnh mình:
– Em đến rồi, anh ạ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những tán lá xào xạc như một lời đáp.
Tôi chợt hiểu rằng anh đã giữ lời hứa theo một cách khác.
Anh không thể tự mình đưa tôi đến khu rừng ấy. Nhưng chính sự hy sinh của anh và biết bao người lính đã gìn giữ những cánh rừng, để hôm nay tôi được đứng giữa màu xanh bình yên này.
Tôi đặt chiếc khăn tay dưới gốc cây cổ thụ rồi ngước nhìn bầu trời.
Lời hứa dưới tán rừng năm ấy không kết thúc bằng cuộc đoàn tụ như tôi từng mong. Nó được tiếp nối bằng một cuộc đời sống có ý nghĩa, bằng sự gìn giữ những cánh rừng và bằng lòng biết ơn dành cho những người đã nằm lại.
Bước chân rời khu rừng, tôi biết mình không còn đi một mình.
Bởi ở đâu đó, trong tiếng gió và mùi hương của lá, vẫn có một người anh đang lặng lẽ đồng hành cùng tôi – như lời hứa dưới tán rừng năm nào chưa bao giờ mất đi.


