LỜI HỨA GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Trong một khoảnh khắc hiếm hoi yên tĩnh, Trần Thị Hồng cùng đồng đội ngồi nghỉ bên bìa rừng. Ai cũng lấm lem bùn đất, mệt nhoài sau nhiều giờ lao động liên tục.
Một người trong tổ khẽ hỏi: “Không biết khi nào con đường này mới hết bị phá?” Hồng im lặng một lúc rồi trả lời: “Còn chiến trường thì còn phải giữ đường.”
Câu nói giản dị nhưng trở thành lời nhắc nhở chung cho cả tổ. Ngay sau đó, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc, bởi phía trước vẫn còn những đoạn đường đang chờ được thông suốt.



