LỜI HỨA KHÔNG NGÀY HẸN GIỮA CHIẾN TRANH
Lời hứa giản dị của đôi vợ chồng trẻ trước ngày chia ly trở thành điểm tựa tinh thần suốt những năm chiến tranh khốc liệt.
Ngày tiễn chồng ra trận, bà Huê không khóc. Bà chỉ nắm tay chồng thật chặt và nói: “Còn sống là còn về.” Người chồng cười, hứa sẽ mang hòa bình về làm quà cưới lại.
Chiến tranh kéo dài. Tin tức thưa dần rồi bặt hẳn. Bà Huê ở nhà vừa làm ruộng, vừa nuôi mẹ già, vừa chờ đợi. Mỗi đêm, bà đặt chiếc gối chồng từng nằm bên cạnh mình, như giữ lại hơi ấm.
Giấy báo tử về vào một chiều mưa. Bà gấp lại, không kêu khóc. Lời hứa năm xưa không trọn, nhưng bà giữ trọn phần mình: sống tiếp, nuôi con khôn lớn, giữ ký ức về một tình yêu không đầu hàng chiến tranh.



