Lời hứa năm ấy
Tháng 5 năm ấy, trường Phổ thông Hòa Bình nằm bên cánh đồng lúa vừa trổ đòng đòng. Tiếng ve ngân khắp sân trường. Lớp 10B – một lớp học trẻ trung, đầy mơ ước – vừa bước ra khỏi buổi lễ bế giảng cuối năm thì mười ba học sinh cùng nộp đơn xung phong nhập ngũ. Họ chỉ mười sáu, mười bảy tuổi. Tuổi đáng lẽ dành cho những trang giáo án, những buổi đá bóng chiều, những mơ mộng vụn vặt đầu đời. Ngày lên đường diễn ra rất nhanh. Cả làng đến tiễn. Nhiều người đứng trên các mái nhà tranh để nhìn cho rõ những đứa trẻ trong bộ quân phục rộng thùng thình. Hoàng – lớp trưởng – khoác trên vai chiếc ba lô nặng, nhưng ánh mắt vẫn lộ vẻ bối rối của một cậu học trò lần đầu rời gia đình. Mai – bạn cùng bàn, người thường cho Hoàng mượn bút – cố nén những giọt nước mắt trước giờ chia xa. “Hoàng này.” Mai đưa nhành phượng đỏ, giọng run run. “Cậu nhớ lời hứa nhé. Khi hòa bình về… chúng ta sẽ quay lại chỗ ngồi cũ.” Hoàng nắm tay cô, nở nụ cười còn rất trẻ: “Tớ hứa. Tớ nhất định trở về.” Những ngày đầu ở chiến trường, Hoàng được phân vào đơn vị công binh – lính trẻ nên được giao việc sửa đường, mở lối. Anh kể trong thư: “Tớ vẫn còn vụng về lắm. Xẻng đất còn cầm chưa quen, nhưng anh em trong đơn vị tốt lắm. Ai cũng trẻ như tớ.” Cứ mỗi tuần, Mai đều nhận được một lá thư. Có khi là kể chuyện đồng đội đánh đàn giữa rừng, có khi là tiếng suối róc rách đêm hành quân, có khi là nỗi nhớ trường, nhớ thầy cô. Hoàng viết rất đều đặn, như thể nỗi nhớ ấy là nguồn lực giúp anh vượt qua những đêm pháo kích. Tháng 3 năm 1975, đơn vị Hoàng tham gia một trận mở đường dưới bom đạn ác liệt. Con đường cần phải thông trong đêm để xe chở thương binh đi qua. Giữa ánh sáng loang loáng của pháo sáng, Hoàng và đồng đội lao vào hố bom, lấp đất giữa tiếng bom rền. Trận ấy, Hoàng bị thương nặng. Tháng 4, hòa bình lập lại. Làng reo mừng. Mai cũng hồi hộp trở lại trường Hòa Bình, tìm chiếc bàn cũ, chờ Hoàng. Nhưng Hoàng không thể trở về nữa. Trước sân trường, một tấm bia tưởng niệm nhỏ được dựng lên. Tên Hoàng khắc ở hàng thứ ba. Mai mang nhành phượng, đặt dưới tấm bia, nhẹ nhàng nói: “Cậu giữ lời hứa rồi. Hòa bình đã về. Chỉ tiếc… cậu không về cùng nó.” Mỗi mùa hè, khi phượng lại nở, Mai vẫn đến thăm bia. Để một lời hẹn của tuổi trẻ không bao giờ bị quên lãng.



