Lời hứa nằm lại giữa rừng già

“Lời hứa nằm lại giữa rừng già” – chuyện bà Nguyễn Thị Hoạt kể
Tôi là Phạm Thị Hoạt, sinh năm 1949. Đời tôi có nhiều điều đã quên, nhưng có một lời hứa… càng già tôi càng nhớ, nhớ đến đau như cắt.
Năm ấy tôi hơn hai mươi tuổi, là cô gái trẻ nhất tiểu đội quân y. Chúng tôi hành quân qua vùng rừng núi đầy bom cày đạn xới. Giữa những tiếng gầm của máy bay, tôi quen một cậu lính trẻ hơn tôi hai tuổi – thằng Nhạ, nhanh nhẹn, hay cười, lúc nào cũng giấu đi nỗi nhớ nhà sau cái miệng nói huyên thuyên.
Một tối, khi trời mưa lất phất, nó ngồi bên tôi bên hầm, đưa cho tôi mảnh giấy gói kẹo rồi nói nhỏ:
– Chị Hoạt này… nếu lỡ mai em có mệnh hệ gì, chị hứa với em một việc nhé?
Tôi gắt yêu:
– Xời, trẻ thế nói vớ vẩn!
– Không, em nói thật. Nếu em… không về được, chị nhớ đưa em về quê. Em chỉ xin về nằm cạnh bố mẹ thôi.
Tôi nhìn nó, cái ánh mắt cương mà buồn không giấu được. Tôi thở dài:
– Được rồi… chị hứa.
Chỉ vậy thôi. Một lời hứa giữa đêm mưa, tưởng đơn giản… ai ngờ lại theo tôi suốt hơn nửa đời người.
⸻
Hai tuần sau, trong một trận đánh dữ dội ở điểm cao, Nhạ trúng pháo. Khi anh em khiêng về trạm, tôi là người đỡ lấy đầu nó. Nó nhìn tôi, môi tím lại, thở đứt quãng:
– Chị… nhớ lời… hứa…
Rồi nó tắt thở ngay trên tay tôi.
Trận ấy ác liệt đến mức thi thể đồng đội phải chôn tạm ngay bên sườn núi. Tôi cắm trước mộ thằng bé một cành cây rừng, run tay đến mức không buộc nổi dải vải đánh dấu.
Hôm rút quân, tôi chạy lại, nắm nấm đất còn ẩm, nghẹn ngào:
– Nhạ ơi… chị xin lỗi… chị sẽ quay lại đón em… nhất định.
Nhưng chiến tranh cuốn người ta đi như dòng nước lũ. Tôi chuyển đơn vị, rồi giải phóng, rồi cuộc sống bộn bề. Đến lúc tôi có thể quay lại điểm cao ấy thì rừng đã bị san lấp, đường mở mới, bom mìn cày xới… chẳng còn dấu vết nào.
Tôi đứng giữa rừng, gào đến khản cổ:
– Nhạ ơi! Em ở đâu? Chị về đón đây…
Nhưng chỉ có tiếng gió rít qua những gốc cây cháy sém.
Tôi hiểu… lời hứa ấy đã không thể thực hiện nữa.
⸻
Giờ tôi 76 rồi. Những năm cuối đời, điều tôi day dứt nhất không phải vết thương cũ, không phải những đêm nằm mơ thấy tiếng bom đạn… mà là cái nhìn của thằng Nhạ khi nó tắt thở trên tay tôi.
Tôi thương nó như em ruột. Tôi hứa đưa nó về, mà cả đời không làm được.
Nhiều khi tôi tự nhủ:
“Có lẽ em tha cho chị rồi… phải không Nhạ?
Chị già rồi… nhưng ngày nào cũng nhớ đến em.”
Vết thương chiến tranh lành hết, chỉ có những lời hứa bỏ lại trong rừng là không bao giờ liền.



