LỜI HỨA NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ (1)
Lời hứa người lính Cụ Hồ !!! Ký ức 50 năm xưa ùa về như mới hôm qua làm làm sống lại một thời quân ngũ trong tôi. Trên đường truy quét địch, ngồi ở trên xe cùng với anh em trong đơn vị với khí thế sôi sục tiến công thần tốc, lòng chúng tôi rạo rực, miệng ngân vang “… trận chiến này là trận cuối cùng, Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù , tiến về Sài Gòn ta giải phóng thành đô…” Cũng như các đồng chí, đồng đội của tôi ký ức này là vô giá một đời người, nó sẽ sống mãi với thời gian và cuộc đời c
Lời hứa người lính Cụ Hồ !!!
Ký ức 50 năm xưa ùa về như mới hôm qua làm làm sống lại một thời quân ngũ trong tôi. Trên đường truy quét địch, ngồi ở trên xe cùng với anh em trong đơn vị với khí thế sôi sục tiến công thần tốc, lòng chúng tôi rạo rực, miệng ngân vang “… trận chiến này là trận cuối cùng, Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù , tiến về Sài Gòn ta giải phóng thành đô…” Cũng như các đồng chí, đồng đội của tôi ký ức này là vô giá một đời người, nó sẽ sống mãi với thời gian và cuộc đời của mỗi người lính cụ Hồ.
1. Một tóm tắt trận đánh vào căn cứ nước trong của địch
Sau khoảng hơn 3 tiếng đồng hồ xuống xe hành quân gần như chạy bộ dưới cái nắng oi nồng của thời tiết từ xuân sang hè của miền Nam Bộ, với tinh thần: “Thần tốc, thần tốc hơn; Táo bạo, táo bạo hơn” đến khoảng 15giờ chiều ngày 26 tháng 04 năm 1975 đơn vị chúng tôi trong đội hình của sư đoàn 34A đã bí mật áp sát căn cứ nước trong của địch, từ ngoài nhìn vào rất nhiều xe tăng thiết giáp cả bộ binh của địch di chuyển đi lại trong căn cứ chúng tôi chờ lệnh chuẩn bị tinh thần chiến đấu với tâm trạng hồi hộp căng thẳng chờ đợi và rồi giờ G đã đến đúng 17 giờ chiều ngày 26 tháng 04 pháo hiệu mở màn chiến dịch lịch sử liên tiếp vượt lên nổi trên bầu trời của căn cứ. Trong trận đánh này đã có nhiều đồng chí dũng cảm, kiên cường ngoài đời hiền lành giản dị nhưng trong chiến đấu linh hoạt, dũng cảm lập công xuất sắc. Trời về đêm tiếng súng hai bên tạm thời lắng xuống tất cả chợ trời sáng. Trời sáng dần, tiếng súng lại rộ lên và rồi lực lượng của địch bắt đầu hoảng loạn, có một số đầu hàng ở dọc bờ hào, bờ kênh rạch nước có nhiều quân phục rằn ri, súng cùng một số vật dụng quân sự của địch vất ngổn ngang địch đã tháo chạy. Đến chiều chúng ta hoàn toàn làm chủ trận địa căn cứ nước trong của địch. Trong trận đánh này có đồng chí, đồng đội đã bị thương và anh dũng hy sinh trong đó có liệt sĩ Lê Văn Tuất cùng quê cùng nhập ngũ cùng đơn vị với tôi, anh đã hy sinh 3 ngày trước khi Miền Nam giải phóng. Sau khi Sài Gòn giải phóng, kết thúc chiến tranh đất nước thống nhất, hoàn thành nhiệm vụ chúng tôi người ở lại, người trở về, mỗi người tự tìm cho mình một chốn an cư lập nghiệp riêng.
2. Thực hiện lời hứa…
Thời gian Ký ức cứ dần trôi theo năm tháng, cuộc sống mỗi người đều mải mê bận rộn với gia đình với công việc đời sống hiện tại của mình. Ký ức, kỷ niệm xưa tưởng chừng như trôi vào quên lãng. Nhưng sức mạnh thiêng liêng của lời hứa nhất là lời hứa của đồng đội trước lúc hy sinh được coi như là một món nợ tinh thần luôn dằn vặt theo bám suốt cuộc đời. Cách đây khoảng hơn 9 năm vào 13 giờ trưa tôi đang nghỉ có tiếng chuông điện thoại tôi nghe thì ra đó là anh Bích ở Bắc Ninh anh gọi điện cho tôi bảo tôi về nhà bác Quang, cháu Xiêm, anh Loan và bố con anh đang chờ. Về đến nhà bác Quang anh em tôi ôm nhau tay bắt mặt mừng, mọi người cứ nhìn anh em chúng tôi lặng đi vì cảm động. Tôi hỏi anh dồn dập, anh nói: cứ từ từ ngồi xuống đây anh em mình nói chuyện.
Anh nói chú còn nhớ không trước khi đi chiến dịch anh và Tuất ngủ cùng một giường, và thường hay tâm sự cùng nhau. Một hôm, Tuất nói với anh: sau này anh trở về nhớ đến thăm gia đình và quê hương em anh nhé!. Anh chỉ nhìn nó ậm ừ, nó nhắc lại là anh nhớ đấy, anh hứa đi! Để nó yên tâm, anh phải nói yên tâm anh về, anh sẽ về và cũng nghĩ nói vậy thôi chắc gì mình còn sống để trở về, là người anh cứ hứa để nó vui, yên tâm đi chiến đấu. Đến nay đã gần 40 năm rồi, cuộc sống mỗi người một quê, mỗi người một công việc, ít có thời gian điều kiện để mà nhớ và gặp nhau và anh cũng quên dần lời hứa đó. Khoảng một tháng nay, có một đêm anh nằm ngủ anh thấy Tuất đứng ở cuối giường nhìn anh cười và bảo sao anh không về quê em chơi? anh chỉ nhìn nó rồi nó đi mất. Những tưởng chỉ có thế và rồi giấc mơ ấy cứ thế trôi đi. Nhưng cách đây 3 ngày anh lại mơ thấy Tuất về và nói anh: anh về thăm gia đình và quê em đi nhé! Em được về quê rồi đấy! anh nhìn nó rồi tự nhẩm anh về, anh sẽ về, đầu óc anh nặng trĩu, lại một đêm mất ngủ…
Anh không nhớ quê Tuất ở đâu, anh liên hệ với đơn vị và hỏi được mọi người anh mới biết Tuất ở xã Thanh Hồng huyện Thanh Hà tỉnh Hải Dương, anh ghi vào sổ và bảo con trai đi thuê xe để bố con mình về quê thăm lại đồng đội xưa của bố. Về đến quê hương anh đã về đến UBND xã Thanh Hồng, Anh vào hỏi phòng thương binh xã hội và xin phép mua một gói bánh vào nghĩa trang liệt sĩ xã tìm hộ Tuất và thắp hương cho nó, nước mắt cứ trào ra nghẹn ngào Anh gọi: anh đây! Anh Bích đây! Anh về thăm gia đình và quê em đây, Tuất ơi!
Sau đó ra đường anh hỏi về nhà bác Quang ở đây, bấy giờ anh mới thấy thanh thản nhẹ lòng vì đã hoàn thành xong lời hứa với Tuất Sau bao nhiêu năm.
Anh em ngồi chuyện trò tâm sự, anh nói anh quên không mang ảnh về cho chú thôi hôm này để về nhà anh sẽ gửi cho chú sau, tôi hỏi ảnh nào? anh nói chú không nhớ à? tôi chợt à lên, em nhớ ra rồi đó là bức ảnh lúc trước khi đi chiến dịch Anh nói chúng tôi chụp chung một bức ảnh đứng trước khẩu khẩu DKZ75 ly, trong đó có anh Bình ở Phượng Hoàng, anh Bình ở Quyết Thắng, anh Bích ở Bắc Ninh, anh Bình ở Hưng Yên, anh Thiếu, anh Vinh, anh Bình ở Thanh Hóa, anh Việt ở Ninh Bình và tôi. Chúng tôi chụp xong chụp, tôi nói sau này ai về xem ảnh này in ra tìm địa chỉ gửi về thăm nhau, gửi ảnh cho nhau các an hem nhé. Tấm ảnh đen trắng là kỷ niệm vô giá với anh em chúng tôi, nó đã có cách đây 50 năm rồi, đó là cả 1 bầu trời kỷ niệm trong long mỗi chúng tôi mỗi khi ngắm nhìn nó.
3. Cảm xúc hôm nay….
“Thần tốc, thần tốc hơn;
Táo bạo, táo bạo hơn;
Anh em chúng tôi trong đội hình sự đầu thép;
Vào trận nước trong Long Thành Trường Sĩ quan Thiết Giáp;
Thằng Tiến Sài Gòn mang tên Bác kính yêu;
50 năm rồi đất Nước trọn niềm vui;
Đồng đội ơi có ai còn ai mất;
Cuộc sống đời thường dù gian nan chật vật;
Vẫn giữ trọn một niềm tin vang mãi khúc Quân hành;
Tuổi đã dần cao sức yếu dần;
Vẫn vui cười như lúc tuổi còn xuân;
Mừng đất Nước vươn mình đổi mới…”
Chúng ta tự hào có một thời để nhớ và mãi mãi biết ơn Đảng quang vinh, Bác Hồ vĩ đại, biết ơn các anh hùng liệt sĩ, các bà mẹ Việt Nam anh hùng, các thương binh bệnh binh, gia đình người có công, các đồng chí đồng đội đã cống hiến hy sinh cho chúng ta có được ngày hôm nay. Những người lính chúng tôi nguyện phát huy bản chất tốt đẹp của anh bộ đội cụ Hồ sống học tập và làm theo gương Bác Hồ vĩ đại, làm gương sáng cho thế hệ trẻ hôm nay!



