Bài viết

Lời Hứa Thời Hoa Lửa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư năm 2026, trong căn nhà nhỏ ấm cúng ở Hà Nội, ông Nguyễn Văn Hùng (85 tuổi), một cựu chiến binh thời chống Mỹ, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Bên trong không phải vàng bạc, mà là một chiếc ví da đã bạc màu, sờn rách theo thời gian và một lá thư ngả vàng. Ông Hùng là nhân chứng sống trong đề án "Câu chuyện thời hoa lửa".

"Đây là kỷ vật của liệt sĩ Trần Minh, đồng đội của tôi," ông Hùng bắt đầu kể, giọng run run nhưng ánh mắt rực sáng.

Ký ức năm 1972 - Thời hoa lửa

"Năm đó, tôi và Minh cùng 20 tuổi, cùng nhập ngũ từ mái trường đại học. Chúng tôi chia nhau từng bát cơm, chia nhau nỗi nhớ nhà. Ở chiến trường Quảng Trị, bom đạn như mưa, ngày ngủ dưới hầm, đêm hành quân. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ sợ hãi. Lòng yêu nước, tinh thần tự hào dân tộc khiến tuổi 20 trở nên rực rỡ, dù gian khổ."

"Trận đánh cuối cùng tại thành cổ, Minh bị thương nặng. Trước khi hy sinh, cậu ấy đưa cho tôi chiếc ví này và lá thư chưa kịp gửi cho mẹ, nói: 'Hùng ơi, nếu cậu sống sót, hãy về kể cho mọi người nghe, tuổi trẻ của chúng ta đã cống hiến cho Tổ quốc, không có gì hối tiếc'. Lời hứa đó đã theo tôi suốt hơn 50 năm qua, trở thành động lực để tôi sống tiếp cả phần của Minh."

Lan tỏa ngọn lửa thiêng

Ông Hùng nhẹ nhàng lau nước mắt, nhìn đám thanh niên tình nguyện đang lắng nghe chăm chú: "Bây giờ, khi câu chuyện được ghi lại, tôi mong thế hệ trẻ hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của bao người. Các bạn chính là người viết tiếp trang sử ấy, hãy sống sao cho xứng đáng với thời hoa lửa đã qua."

Câu chuyện của ông Hùng là một trong hàng ngàn câu chuyện lịch sử được lưu giữ, biến những ký ức thành bài học quý giá về lòng yêu nước và tinh thần tự hào dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn