Cựu chiến binh

LỜI HỨA TRƯỚC MỘ ĐỒNG ĐỘI

Sau một trận càn ác liệt, bác Nguyễn Hữu Lương cùng đơn vị chôn cất đồng đội ngay trong rừng sâu Quảng Trị. Câu chuyện là ký ức về một nấm mộ không bia đá và lời hứa lặng thầm của người ở lại với người đã hy sinh. Đó là khoảnh khắc kết tinh sâu sắc nhất của tình đồng đội thời hoa lửa.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Kiều (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nấm mộ được đắp vội bằng đất rừng, không tên, không ngày tháng. Đồng đội của bác hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến an ninh, chưa kịp gửi lại một lời nhắn cho gia đình. Bác Lương là người đặt nắm đất đầu tiên lên mộ, tay run nhẹ nhưng ánh mắt kiên định.

“Chúng tôi đứng lặng, không ai khóc thành tiếng,” bác nhớ lại. Trong lòng mỗi người đều hiểu rằng, nếu không tiếp tục chiến đấu, sự hy sinh ấy sẽ trở nên vô nghĩa. Trước nấm mộ, bác Lương thầm hứa sẽ hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao, sống thay phần đời còn dang dở của đồng đội.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, bác vẫn không quên lời hứa ấy. “Đồng đội tôi nằm lại để đất nước có ngày hôm nay,” bác nói, coi đó là niềm tự hào xen lẫn nỗi đau không bao giờ nguôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn