Lời hứa về chiếc vòng bạc ở Pác Bó và triết lý về chữ Tín của người quân tử
Trong những năm tháng hoạt động bí mật đầy gian khổ tại Pác Bó (Cao Bằng), Bác Hồ sống dưới vỏ bọc của một ông ké, ngày ngày cùng sinh hoạt, lao động với đồng bào các dân tộc thiểu số nơi đây. Sự gần gũi, hiền hậu của Bác khiến người dân, đặc biệt là các em nhỏ, vô cùng yêu quý. Trong số những đứa trẻ thường hay quấn quýt bên Bác, có một bé gái người dân tộc rất lanh lợi. Một ngày nọ, khi biết Bác chuẩn bị phải đi công tác xa trong một thời gian dài, dân làng và các em nhỏ kéo đến tiễn Người. Trước lúc chia tay, cô bé níu áo Bác, ngước đôi mắt tròn xoe lên hỏi: "Bác ơi, Bác đi công tác về, Bác nhớ mua cho cháu một chiếc vòng bạc nhé!". Bác mỉm cười xoa đầu cô bé, gật đầu ân cần: "Bác nhớ rồi, Bác sẽ mua cho cháu".
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cuộc kháng chiến trải qua biết bao thăng trầm, biến cố. Bác Hồ bận rộn với trăm công nghìn việc của quốc gia đại sự, những tưởng lời hứa với một đứa trẻ nơi rừng núi xa xôi đã bị cuốn trôi theo dòng thời gian. Thế nhưng, hơn hai năm sau, khi Bác có dịp quay trở lại Pác Bó, dân làng lại ùa ra đón Người trong niềm vui sướng vỡ òa. Giữa vòng vây của mọi người, Bác từ từ mở chiếc túi vải nhỏ đeo bên người, lấy ra một chiếc vòng bạc mới tinh và gọi tên cô bé năm xưa.
Cô bé, nay đã lớn hơn một chút, bẽn lẽn bước tới, đôi mắt ngấn lệ vì không thể tin được rằng vị lãnh tụ bận rộn lại vẫn nhớ đến món quà nhỏ bé của mình. Bác tự tay đeo chiếc vòng bạc vào tay em và nói: "Bác đã hứa là Bác làm". Nhiều cán bộ đi cùng và người dân chứng kiến cảnh đó không khỏi xúc động. Bác quay sang nói với các đồng chí cán bộ: "Trẻ em rất trong sáng và hay nhớ. Mình là người lớn, là cán bộ, đã hứa với các em thì phải làm. Đó là chữ Tín. Mất chữ Tín với trẻ con thì sau này làm sao đòi hỏi nhân dân tin tưởng mình ở những việc lớn lao hơn".



