Cựu chiến binh

LỜI HỨA VỚI NHỮNG NGƯỜI NẰM LẠI

Những lời hứa không viết thành lời thề, mà được thực hiện bằng cách sống mỗi ngày, của người còn sống đối với những người đã nằm lại chiến trường.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người nằm lại chiến trường chưa bao giờ yêu cầu chúng tôi phải hứa hẹn điều gì. Họ ra đi trong lặng lẽ, nhiều khi không kịp để lại một lời nhắn, một bức thư, hay một mong ước rõ ràng. Nhưng chính sự im lặng ấy lại trở thành lời nhắc nhở dai dẳng nhất đối với người còn sống.

Lời hứa với những người nằm lại không cần phải nói to. Nó không phải là những câu khẩu hiệu vang dội, càng không phải là những lời thề viết trên giấy. Lời hứa ấy tồn tại trong cách chúng ta sống, trong từng lựa chọn nhỏ bé của đời thường.

Tôi từng đứng trước mộ một người đồng đội cũ, người đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Trên bia mộ, ngoài tên tuổi và năm hy sinh, không có thêm dòng nào khác. Nhưng đứng trước ngôi mộ ấy, tôi hiểu rằng: phần đời còn lại của tôi cũng là một phần lời hứa với anh.

Hứa rằng sẽ sống thay cả phần anh chưa kịp sống.
Hứa rằng sẽ không để sự hy sinh của anh trở nên vô nghĩa.
Hứa rằng sẽ kể lại câu chuyện của anh cho những thế hệ sau – không phải để khơi gợi hận thù, mà để nuôi dưỡng lòng biết ơn.

Những người nằm lại không đòi hỏi chúng ta phải đau buồn mãi. Điều họ cần là chúng ta phải sống xứng đáng. Sống trung thực với lịch sử, tử tế với con người, có trách nhiệm với xã hội và đất nước.

Mỗi khi chúng ta sống buông thả, thờ ơ, ích kỷ, là mỗi lần lời hứa ấy bị tổn thương. Ngược lại, mỗi khi chúng ta biết nhường nhịn nhau một chút, biết đứng về lẽ phải, biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi nhỏ bé, là mỗi lần lời hứa ấy được thực hiện thêm một phần.

Lời hứa với những người nằm lại không có ngày hoàn thành. Nó kéo dài suốt cuộc đời của người còn sống, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đó là lời hứa không cần ký tên, nhưng được khắc sâu trong lương tâm.

Khi chúng ta thắp một nén nhang trước nghĩa trang liệt sĩ, khi cúi đầu trước một ngôi mộ vô danh, khi kể cho con cháu nghe về chiến tranh bằng sự tôn trọng và tỉnh táo, là khi lời hứa ấy tiếp tục được giữ gìn.

Những người nằm lại không trở về. Nhưng họ vẫn hiện diện – trong ký ức, trong đạo lý, trong cách chúng ta làm người hôm nay.

Và chừng nào người sống còn nhớ giữ lời hứa ấy, thì chừng đó, những người nằm lại vẫn chưa bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn