Lời kể bên cánh đồng Khánh Thiện
Chiều muộn, ánh nắng trải dài trên những thửa ruộng chín vàng của xã Khánh Thiện. Gió thổi nhẹ mang theo mùi lúa mới, yên bình đến mức khó ai có thể tưởng tượng nơi đây từng là vùng đất nhuốm khói lửa. Dưới mái hiên ngôi nhà cũ, ông Tư — một cựu chiến binh — ngồi lặng lẽ bên chén trà, bắt đầu kể lại câu chuyện mà ông đã giữ trong lòng suốt mấy chục năm.
“Chiến tranh… không giống như mấy đứa xem trên phim đâu,” ông nói, giọng chậm và trầm. “Hồi đó, tao mới mười chín tuổi, cũng ở cái làng này thôi. Đồng lúa này nè, ngày xưa không phải chỉ có mùi lúa chín, mà còn mùi khói, mùi đất bị cày xới bởi bom đạn.”
Ngày lên đường nhập ngũ, mẹ ông không khóc. Bà chỉ lặng lẽ đưa ông nắm cơm nắm với muối vừng và nói: “Đi đi con, giữ làng mình.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng hành quân, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai.
Ông kể về những trận đánh trong rừng sâu, nơi tiếng súng nổ dội vào từng thân cây, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. “Có lần, đơn vị tao bị phục kích. Đạn bay như mưa. Tao còn nhớ rõ tiếng thằng Hậu — nó người xóm trên — la lên rồi im bặt. Tao quay lại, thấy nó nằm đó, mắt vẫn mở. Lúc đó, tao không dám dừng lại… không phải vì vô tình, mà vì nếu dừng, có khi cả tiểu đội không ai về được.”
Sau trận đó, họ thiếu ăn, thiếu ngủ, nhưng không thiếu tình người. “Có hôm chỉ có mấy củ sắn sống chia nhau. Nhưng lạ cái là, càng thiếu thốn, tụi tao càng thương nhau hơn. Có gì cũng để dành cho người bị thương trước.”
Ông dừng lại, nhấp một ngụm trà đã nguội, ánh mắt xa xăm như vẫn còn mắc kẹt ở một cánh rừng nào đó của quá khứ.
Ngày hòa bình, ông trở về theo con đường làng quen thuộc. Nhưng làng xóm không còn nguyên vẹn như trước. “Nhà thằng Hậu đóng cửa, cỏ mọc cao quá đầu gối. Lúc đó tao mới hiểu, chiến tranh không kết thúc khi tiếng súng im, mà nó còn ở lại trong lòng người.”
Gió chiều tiếp tục thổi qua cánh đồng, mang theo âm thanh xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Ông Tư nhìn ra xa, giọng chùng xuống:
“Giờ tụi bây sống yên bình, ráng mà giữ. Đừng để phải trải qua những thứ tụi tao đã từng. Vì cái giá của hòa bình… không rẻ đâu.”
Câu chuyện khép lại trong sự im lặng. Chỉ còn lại tiếng gió, tiếng côn trùng và một bài học lặng lẽ lan trong lòng người nghe: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng quá nhiều mất mát, và trách nhiệm của thế hệ sau là không để những ký ức đau thương ấy lặp lại thêm một lần nào nữa.



