Cựu chiến binh

Lời kể bên hiên nhà mẹ

Câu chuyện kể về Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Lý và hai nhân chứng sống – một cựu chiến binh từng chiến đấu cùng con trai mẹ và một cán bộ xã nhiều năm chăm sóc mẹ. Qua lời kể của họ, hình ảnh hy sinh của gia đình mẹ hiện lên chân thực, xúc động.

Lai Châu27/02/2026Chi đoàn thôn 1 (xã Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà của Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Lý nằm bên triền đê nhỏ. Mẹ có hai con trai hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Người con cả ngã xuống tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Người con thứ hai hy sinh ở mặt trận Tây Nguyên một năm sau đó.

Chiều nào cũng vậy, mẹ ngồi bên hiên, đôi mắt mờ đục nhưng ánh nhìn vẫn xa xăm.

Nhân chứng thứ nhất: Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa

Ông Nguyễn Văn Hòa – nay đã ngoài bảy mươi – là người cùng đơn vị với anh Trần Văn Nam, con trai cả của mẹ Lý. Ông Hòa thường xuyên đến thăm mẹ.

Có lần, ông kể lại:

“Hôm đó đơn vị tôi bị vây giữa cao điểm. Nam là tiểu đội phó. Khi bị thương nặng, Nam vẫn yêu cầu chúng tôi rút trước. Cậu ấy nói: ‘Còn người là còn trận đánh.’”

Ông Hòa nghẹn giọng:

“Chúng tôi rút được. Nhưng Nam ở lại… Nếu không có Nam chặn lại phía sau, chắc cả tổ đã hy sinh.”

Mỗi lần nghe vậy, mẹ Lý chỉ lặng lẽ gật đầu. Mẹ không khóc. Mẹ nói:

“Nó sống vì đồng đội. Mẹ không trách.”

Nhân chứng thứ hai: Ông Phạm Quang Dũng – cán bộ chính sách xã

Ông Dũng là cán bộ phụ trách công tác người có công của xã suốt hơn hai mươi năm. Ông là người trực tiếp làm hồ sơ phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng cho mẹ Lý.

Ông chia sẻ:

“Tôi tiếp xúc nhiều gia đình liệt sĩ, nhưng ở mẹ Lý có một điều đặc biệt – mẹ chưa bao giờ yêu cầu thêm chế độ, chưa bao giờ than vãn. Mỗi lần xã hỏi mẹ cần gì, mẹ chỉ nói: ‘Lo cho lớp trẻ học hành.’”

Có năm mưa bão làm tốc mái nhà mẹ. Đoàn thanh niên đến sửa giúp. Mẹ nắm tay từng người, bảo:

“Các con sống tử tế là mẹ vui rồi.”

Một buổi gặp gỡ đặc biệt

Năm đó, nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, chính quyền địa phương tổ chức cho đoàn học sinh đến thăm mẹ.

Ông Hòa và ông Dũng cùng có mặt.

Trước bàn thờ hai liệt sĩ, ông Hòa đứng nghiêm chào đồng đội cũ. Ông Dũng đọc lại trích ngang thành tích chiến đấu.

Còn mẹ Lý, mẹ chậm rãi nói với các em học sinh:

“Các con không phải cầm súng như các anh ngày xưa. Nhưng các con phải giữ lấy hòa bình bằng cách sống cho tốt.”

Một học sinh hỏi:

“Thưa mẹ, mẹ có buồn không?”

Mẹ nhìn lên hai tấm ảnh trên bàn thờ, rồi đáp:

“Mẹ buồn chứ. Nhưng mẹ tự hào hơn.”

Chiều hôm đó, nắng đổ vàng sân nhà. Ông Hòa chống gậy ra về. Ông Dũng thu xếp hồ sơ. Lũ trẻ còn đứng nhìn mẹ thật lâu.

Người ta thường nói lịch sử nằm trong sách. Nhưng có những trang lịch sử sống động hơn – nằm trong lời kể của nhân chứng, trong ánh mắt của người mẹ, trong sự hy sinh không cần nhắc lại nhiều lần.

Và bên hiên nhà nhỏ ấy, câu chuyện vẫn tiếp tục được kể – không chỉ bằng lời, mà bằng cả một cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời kể bên hiên nhà mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa