Cựu chiến binh

Lời kể của Cựu chiến binh Hà Công Đinh

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai09/12/2025Chi đoàn thôn Khe Ngang (xã Hưng Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI KỂ CỦA TÔI

Của cựu chiến binh Hà Công Đinh thôn Khe Ngang, xã Hưng Khánh

Tôi là Hà Công Đinh, sinh năm 1948, quê ở xã Hưng Khánh. Đến bây giờ, khi mái đầu đã bạc quá nửa, mỗi khi nhắc lại chiến tranh, tim tôi vẫn còn nhói lên những ký ức vừa hào hùng, vừa đau thương – những ký ức của một thời hoa lửa mà cả đời mình không bao giờ quên được.

Tuổi 17 của tôi – tuổi đi lính

Năm tôi 17 tuổi, đất nước đang chìm trong khói lửa. Bạn bè cùng trang lứa ở Hưng Khánh người trước kẻ sau đều lên đường. Tôi cũng vậy. Ngày nhập ngũ năm 1965, mẹ tôi khóc nhiều lắm. Bà chỉ bảo:“Đinh ơi, con đi rồi ráng giữ mình. Nhà có mối gì, để mẹ lo.”

Tôi chỉ biết gật đầu. Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: đi đánh giặc để bảo vệ quê hương.

Những tháng ngày rèn luyện

Vào đơn vị, tôi như một con chim non rời tổ. Từ ăn ở, sinh hoạt đến tác phong đều phải làm lại từ đầu. Vai tôi rớm máu vì đeo ba lô nặng, bàn chân phồng rộp vì chạy tập chiến thuật. Ban đêm, nằm trên sạp tre nghe gió thổi qua rừng, nhớ nhà đến quay quắt.

Nhưng rồi tôi quen. Tình đồng đội kéo tôi đứng dậy mỗi khi mệt mỏi. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in từng gương mặt thanh xuân của anh em – những người mà tôi đã gọi bằng hai chữ đồng chí.

Vào chiến trường B – bước vào đất lửa Quảng Nam

Cuối năm 1966, chúng tôi nhận lệnh hành quân vào chiến trường B, trực tiếp chiến đấu ở Quảng Nam. Tôi còn nhớ rõ lúc vượt đèo Hải Vân, nhìn xuống phía Nam chỉ thấy khói bom cuộn lên như mây đen.

Quảng Nam thời đó đúng nghĩa tọa độ lửa. Bom Mỹ đánh ngày đêm. Nhiều làng mạc chỉ còn là tro đen. Cây cối vặn xoắn vì sức ép bom. Người dân sơ tán khắp nơi.

Tôi được biên chế vào đơn vị bộ binh. Nhiệm vụ lúc ấy là bám đất, giữ dân, đánh địch càn. Nhiều hôm hành quân cả đêm, sáng ra lại chui vào hầm đánh trả. Có lúc nằm trong giao thông hào, nghe tiếng pháo từ ngoài biển dội vào từng hồi, đất đá rơi xuống lả tả.

Trận đánh nhớ nhất đời tôi

Tôi không thể nào quên trận đánh mùa hè năm 1967, khu vực giáp Quế Sơn – Thăng Bình. Địch mở cuộc càn lớn, có xe tăng và pháo yểm trợ. Chúng tôi ém quân bên sườn núi. Bom pháo dội xuống như muốn xé nát cả rừng.

Ngay khi địch áp sát, chúng tôi đồng loạt nổ súng. Giữa lúc ác liệt nhất, thằng Ôn, bạn thân nhất của tôi, bị mảnh đạn phá vỡ bắp chân. Nó ngã xuống kêu “Đinh ơi, tao đau quá”. Tôi không nghĩ gì thêm, lao tới cõng nó chạy qua khe đá.

Pháo địch vẫn nổ. Đất dưới chân rung lên. Nhưng tôi chỉ biết chạy. Trong đầu lúc ấy chỉ một câu:“Không để nó chết. Phải đưa nó về.”

Cuối cùng, tôi cũng đưa được Ôn về tuyến sau. Nó sống. Đến giờ, mỗi dịp gặp lại, hai thằng vẫn ôm nhau mà khóc.

Gian khổ ngày đêm bám trụ

Ngoài bom đạn, chúng tôi còn phải đối mặt với sốt rét, đói khát. Có những ngày chỉ có mấy củ sắn rừng chia nhau. Quần áo rách, áo mưa thủng, dép cao su mòn tới quai cuối cùng.

Có đêm tôi nằm trong hầm chữ A, nước ngập đến cổ, muỗi bu kín mặt. Nhưng chỉ cần nghe tiếng máy bay Mỹ rít qua, ai nấy lại bật dậy sẵn sàng chiến đấu.

Tuổi trẻ của tôi – tuổi 18, 20 – đã trôi đi như thế.

Ngày tôi trở về. Sau nhiều năm chiến đấu, tôi may mắn còn sống để về lại Hưng Khánh. Ngày trở về, mẹ ôm tôi khóc. Tôi vẫn còn nguyên hình hài, nhưng tâm hồn đã khác xưa. Tôi đã chứng kiến quá nhiều người ngã xuống, quá nhiều nấm mồ không tên nằm lại trong rừng Quảng Nam.

Tôi trở về quê, lập gia đình, lao động làm kinh tế. Chiến tranh lùi xa, nhưng có những đêm nằm xuống, tôi vẫn nghe tiếng đồng đội gọi mình trong gió.

Điều tôi muốn nói với thế hệ trẻ

Tôi chỉ có một điều muốn nhắn gửi:

“Hòa bình hôm nay được đổi bằng xương máu của biết bao người. Mong các cháu trân trọng, sống tử tế, sống có trách nhiệm để không phụ công những người đã nằm lại.” Tôi – Hà Công Đinh, người lính năm xưa – kể lại câu chuyện này không phải để kể công, mà để nhắc rằng có một thời tuổi trẻ của chúng tôi đã cháy hết mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời kể của Cựu chiến binh Hà Công Đinh | Câu chuyện thời hoa lửa