Lời kể của mẹ liệt sĩ
Họ và tên: Trần Thị Mai
Năm sinh: 1955
Nghề nghiệp / vai trò: Nội trợ, mẹ liệt sĩ
Địa chỉ: Thôn Trung Lập, Xã Hùng An, Huyện Kim Động, Hưng Yên
Nội dung:
Tôi tên là Trần Thị Mai, năm nay 70 tuổi. Con trai tôi, Trần Văn Nam, sinh 1974, tham gia thanh niên xung phong những năm cuối kháng chiến chống Mỹ. Khi nghe tin con đi bộ đội, lòng tôi lo lắng nhưng cũng tự hào.
Những ngày con vắng nhà là những chuỗi ngày dài chờ đợi. Tôi vẫn nhớ buổi chiều mùa hè năm 1991 (một lần được thông báo từ đơn vị), khi họ mang về giấy báo tử. Cảm giác lúc ấy như trời đất sụp xuống. Tôi không thể tin vào mắt mình — cậu con trai hiền lành, hay cười của tôi đã mãi mãi không trở về.
Tuy đau buồn, gia đình tôi nhận được sự động viên lớn từ bà con lối xóm và chính quyền địa phương. Họ giúp lo thủ tục, tổ chức tang lễ trang trọng theo phong tục quê nhà. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy di ảnh con, tôi tự nhủ phải sống để nuôi dưỡng ký ức của con, kể cho cháu con nghe về người cha dũng cảm.
Sau này, tôi tham gia các buổi gặp mặt thương binh, gia đình liệt sĩ do xã tổ chức. Ở đó, tôi gặp nhiều bà mẹ cùng cảnh ngộ — chúng tôi chia sẻ với nhau nỗi nhớ, nhưng cũng tự hào về con em mình. Ký ức về con trai vẫn luôn sống trong lòng tôi; mỗi khi thấy lá cờ Tổ quốc hay được nghe bài hát về chiến tranh, nước mắt tôi lại rưng rưng. Tôi muốn các thế hệ trẻ hiểu rằng sự hòa bình hôm nay đổi bằng biết bao mồ hôi, xương máu của bao người.



