Người có công giúp đỡ cách mạng

Lời kể của một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tôi gặp mẹ vào một buổi chiều tháng Bảy – tháng của những vòng hoa trắng và nén hương thơm. Người ta gọi mẹ là Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng với tôi, mẹ trước hết là một người phụ nữ nhỏ bé, tóc bạc trắng, ánh mắt hiền như bao người mẹ khác.

Thái Nguyên07/04/2026Dương Thị Ánh Hồng (nna 11)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lời kể của một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tôi gặp mẹ vào một buổi chiều tháng Bảy – tháng của những vòng hoa trắng và nén hương thơm. Người ta gọi mẹ là Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng với tôi, mẹ trước hết là một người phụ nữ nhỏ bé, tóc bạc trắng, ánh mắt hiền như bao người mẹ khác.

Mẹ có hai người con trai ra trận trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Một người hy sinh ở chiến trường miền Nam, người còn lại mãi mãi nằm lại nơi biên giới xa xôi. Trong ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, hai tấm bằng Tổ quốc ghi công được đặt trang trọng trên bàn thờ. Tôi từng nghĩ những tấm bằng ấy hẳn nặng lắm – không phải vì khung gỗ, mà vì ký ức phía sau.

Mẹ kể, ngày tiễn con đi, mẹ không khóc. Mẹ sợ con nhìn thấy nước mắt sẽ chùn lòng. “Con cứ đi đi, đánh giặc xong rồi về với mẹ.” Câu nói ấy, mẹ bảo, vừa là động viên con, vừa là lời tự trấn an chính mình.

Ở tuổi đôi mươi của các anh – cái tuổi mà hôm nay chúng tôi còn đang loay hoay chọn ngành học, tìm việc làm – các anh đã khoác ba lô ra trận. Họ mang theo trong tim không chỉ tình yêu quê hương, mà còn cả lời dặn của mẹ.

Khi giấy báo tử về, mẹ mới khóc. Nhưng mẹ không cho phép mình gục ngã. “Nếu ai cũng giữ con cho riêng mình thì đất nước sao hòa bình được?” – mẹ nói, giọng chậm rãi mà kiên định.

Nghe mẹ, tôi hiểu rằng sự hy sinh thầm lặng ấy chính là một phần làm nên thắng lợi của dân tộc. Tôi nhớ đến Chiến tranh Việt Nam – một giai đoạn mà sách lịch sử ghi lại bằng những con số và mốc thời gian. Nhưng qua câu chuyện của mẹ, chiến tranh không còn là khái niệm xa xôi. Nó là những bữa cơm thiếu người, là đêm dài không ngủ, là chiếc áo lính cũ mẹ vẫn giữ đến bây giờ.

Trong lăng kính của người trẻ, tôi nhìn mẹ như một “ngọn lửa âm thầm”. Không ồn ào, không rực sáng giữa chiến trường, nhưng cháy bền bỉ trong gian bếp nhỏ, trong trái tim của người ở lại. Nếu những người lính là “hoa lửa” nơi tiền tuyến, thì mẹ chính là gốc rễ nuôi dưỡng những bông hoa ấy lớn lên.

Tôi tự hỏi mình: thế hệ chúng tôi hôm nay có còn biết trân trọng hòa bình? Khi chúng tôi than thở vì một bài kiểm tra khó, vì một ngày làm việc mệt mỏi, thì ở một thời khác, có những người mẹ đã chấp nhận nỗi đau mất con để đất nước được bình yên.

“Thời hoa lửa” với tôi không chỉ là quá khứ hào hùng. Đó là ký ức sống động qua lời kể của mẹ – nơi nước mắt và lòng tự hào hòa vào nhau.

Rời nhà mẹ, tôi chợt hiểu: trách nhiệm của người trẻ hôm nay không phải là cầm súng, mà là sống xứng đáng. Sống sao để những hy sinh năm xưa không trở thành vô nghĩa. Sống sao để khi nhìn vào thế hệ chúng tôi, mẹ có thể mỉm cười.

Hoa của thời chiến đã nở trong bom đạn.
Hoa của thời bình phải nở trong tri thức, lòng biết ơn và khát vọng dựng xây.

Và tôi tin, chỉ khi biết lắng nghe những Nhân chứng lịch sử như mẹ, chúng tôi mới thật sự hiểu giá trị của hai chữ “hòa bình”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn