Lời kể của một chiếc mũ sắt
Lời kể của một chiếc mũ sắt
Tôi nằm im dưới gốc bàng suốt mấy chục năm. Ngày xưa, tôi ở trên đầu một cậu lính rất trẻ. Cậu hay gõ tay lên tôi mỗi khi lo lắng, tiếng “cốc cốc” khô khốc giữa rừng mưa.
Bom nổ, đất tung. Cậu ngã xuống, còn tôi lăn sang một bên, móp méo một góc. Từ đó, tôi ở lại.
Chiến tranh đi qua nhanh hơn người ta tưởng.
Cỏ mọc phủ tôi, rễ cây quấn quanh tôi. Trẻ con làng sau này hay đá phải tôi, tò mò hỏi:
— “Cái này là gì vậy ông?”
Ông già nhìn tôi rất lâu, rồi nói nhỏ:
— “Một thời hoa lửa.”
Giờ đây, tôi không còn che đầu ai nữa. Nhưng mỗi khi mưa rơi lên lớp thép lạnh, tôi vẫn nhớ hơi ấm của một con người từng tin rằng: nếu mình ngã xuống, ngày mai sẽ yên bình hơn. Và có lẽ… cậu đã đúng.



