LỜI KỂ CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH BỊ MẤT HAI CHÂN
Lời tự sự điềm tĩnh của người lính mất hai chân, nhưng không mất niềm tin vào cuộc sống.
Ông Phước mất hai chân trong một trận đánh. Khi tỉnh dậy, ông im lặng rất lâu. Không phải vì đau, mà vì nghĩ đến tương lai. Những ngày đầu tập sống với xe lăn, ông học lại mọi thứ: di chuyển, lao động, tự chăm sóc.
Có lúc tuyệt vọng, nhưng ông nhớ đồng đội đã nằm lại. “Mình còn sống,” ông nói. Ông tham gia công tác địa phương, kể chuyện cho thanh niên, dạy họ biết quý hòa bình. Mỗi lần đứng trước học sinh, ông không kể chiến công, chỉ kể giá của chiến tranh.
Đôi chân không còn, nhưng lời kể của ông giúp nhiều người đứng vững. Với ông Phước, sống tử tế sau chiến tranh là cách tri ân những người đã không thể trở về.


