LỜI KỂ CỦA MỘT NGỌN NẾN TRÊN MỘ LIỆT SỸ
Tôi chỉ là một ngọn nến nhỏ.
Mỗi năm, tôi được thắp lên vài lần. Có khi vào Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, có khi vào những ngày lễ lớn của dân tộc, cũng có khi là một buổi tối bình yên, khi những đoàn viên thanh niên đến nghĩa trang để dâng hương tưởng niệm.
Ánh sáng của tôi không đủ để xua tan màn đêm.
Nhưng tôi đủ để soi rõ dòng chữ khắc trên tấm bia đá đã nhuốm màu thời gian:
“Liệt sĩ…”
Có những ngôi mộ có đầy đủ tên tuổi, quê quán.
Nhưng cũng có những tấm bia chỉ lặng lẽ ghi:
“Liệt sĩ chưa biết tên.”
Mỗi lần ngọn lửa trong tôi bừng sáng, tôi thấy rất nhiều người đứng lặng trước những hàng mộ. Có những mái đầu đã bạc vì thời gian. Có những người mẹ run run đặt bó hoa lên mộ con. Có những người vợ ôm di ảnh người chồng chưa kịp già cùng mình. Có những đứa trẻ chưa từng gặp ông, gặp cha, chỉ biết cúi đầu trước tấm bia lạnh và gọi bằng hai tiếng thân thương.
Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện.
Có người lính ra đi khi vừa tròn mười tám tuổi.
Có người còn chưa kịp mặc hết bộ quân phục mới.
Có người mang theo lá thư còn dang dở gửi người yêu.
Và cũng có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để tuổi hai mươi hóa thành bất tử.
Đêm nào cũng vậy, khi nghĩa trang trở nên yên tĩnh, tôi vẫn cháy.
Tôi nhìn những hàng bia trắng nối dài trong màn đêm.
Tôi tự hỏi…
Nếu những người nằm đây còn sống, hôm nay họ sẽ là ai?
Có lẽ sẽ là một người ông đang kể chuyện cho cháu nghe.
Có lẽ sẽ là một người cha dắt con đến trường.
Hay đơn giản chỉ là một người nông dân vui với mùa lúa chín.
Nhưng họ đã chọn một con đường khác.
Họ chọn gửi lại tuổi trẻ của mình cho đất nước.
Để đổi lấy màu xanh của bầu trời hôm nay.
Để đổi lấy tiếng cười trẻ thơ vang lên mỗi buổi sáng.
Để đổi lấy những mùa xuân không còn tiếng bom rơi.
Có người nói tôi chỉ là một ngọn nến.
Nhưng tôi biết mình đang mang theo một sứ mệnh.
Tôi nhắc những người đến đây rằng…
Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên có được.
Nó được đánh đổi bằng máu.
Bằng nước mắt.
Bằng tuổi thanh xuân của biết bao con người.
Rồi tôi nhìn thấy những đoàn viên thanh niên trong màu áo xanh.
Các bạn cúi đầu thắp hương, nhổ cỏ quanh từng phần mộ, lau sạch từng tấm bia và hát Quốc ca giữa nghĩa trang.
Trong ánh mắt ấy, tôi thấy lòng biết ơn vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi hiểu rằng…
Những người nằm dưới lòng đất kia chưa bao giờ bị lãng quên.
Tôi rồi cũng sẽ tắt.
Nhưng năm sau sẽ có một ngọn nến khác được thắp lên.
Cứ thế, ngọn lửa của lòng biết ơn sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và chừng nào những ngọn nến vẫn còn cháy trên những phần mộ liệt sĩ, chừng đó ký ức về một thời hoa lửa vẫn sẽ còn sống mãi trong trái tim của dân tộc Việt Nam.
Tôi chỉ là một ngọn nến nhỏ…
Nhưng tôi đang thắp sáng một lời hứa: Không bao giờ quên.



