LỜI KỂ CỦA MỘT NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG CÒN SỐNG
LỜI KỂ CỦA MỘT NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG CÒN SỐNG “Tôi vào Trường Sơn năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi. Ngày lên đường, mẹ tôi chỉ nói một câu: ‘Con đi, nhớ giữ mình, nếu không về được thì cũng đừng hối hận.’ Trường Sơn không giống bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng. Ban ngày chúng tôi nằm im dưới rừng, ban đêm mới ra đường đào đất, lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm.
LỜI KỂ CỦA MỘT NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG CÒN SỐNG
“Tôi vào Trường Sơn năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi.
Ngày lên đường, mẹ tôi chỉ nói một câu:
‘Con đi, nhớ giữ mình, nếu không về được thì cũng đừng hối hận.’
Trường Sơn không giống bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng.
Ban ngày chúng tôi nằm im dưới rừng,
ban đêm mới ra đường đào đất, lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm.
Có đêm, máy bay Mỹ thả pháo sáng sáng như ban ngày.
Chúng tôi ôm đất mà bò, nghe rõ từng tiếng tim mình đập.
Mỗi lần bom nổ, tôi chỉ kịp nghĩ:
Nếu mình không đứng lên trước, thì xe phía sau sẽ không đi được.
Có hôm, tiểu đội 7 người đi làm nhiệm vụ,
đến sáng chỉ còn 4 người quay về.
Ba chị em khác… nằm lại Trường Sơn.
Chúng tôi không kịp khóc.
Khóc xong thì lại phải ra đường ngay, vì bom còn đó, xe còn chờ.
Tôi còn nhớ rất rõ một đêm mưa.
Đường trơn, xe trượt bánh.
Tôi đứng giữa đường, giơ tay làm cọc tiêu sống,
chỉ cần xe qua được là tôi mừng,
còn mình có an toàn hay không… lúc ấy không nghĩ tới.
Ngày hòa bình, tôi trở về làng.
Bạn bè cùng trang lứa đã có gia đình, con cái.
Còn tôi, nhiều đêm vẫn giật mình vì tiếng bom trong mơ.
Nhưng nếu hỏi có hối hận không,
tôi xin nói thật:
Không.
Vì Trường Sơn đã dạy tôi biết thế nào là sống vì người khác.
Và nếu Tổ quốc cần,
chúng tôi – những người con gái năm xưa –
vẫn sẵn sàng đi tiếp.”



