Lời kể của một thương binh tham gia trận đánh Lữ đoàn dù 173 Mỹ năm 1967
Lời kể của một thương binh tham gia trận đánh Lữ đoàn dù 173 Mỹ năm 1967Trận quyết chiến của bộ đội chủ lực Mặt trận Tây Nguyên với Lữ đoàn dù 173 Mỹ tại cao điểm 875 trên vùng rừng núi Đăk Tô tỉnh Kon Tum năm 1967 đi vào lịch sử gần một phần hai thế kỷ. Nhưng những người tham gia trận đánh không thể quên khoảnh khắc ngày ấy.
Trong đợt thăm lại chiến trường xưa tháng 3 năm 2015, cựu chiến binh Nguyễn Trần Kiêm quê ở Xóm 2 thị trấn Ba Sao – Huyện Kim Bảng – tỉnh Hà Nam đã về vùng đất Tây Nguyên, nơi anh cùng đồng đội đã đối đầu với quân Mỹ. Tới tham quan Bảo tàng Quân đoàn 3, được xem lại những thước phim, hình ảnh tư liệu, những hiện vật lịch sử với lời giới thiệu chiến công của anh cùng đồng đội đã lập nên trên điểm cao 875. Với giọng trầm ấm, anh kể cho chúng tôi nghe: Anh nhập ngũ tháng 2 năm 1965 Thuộc đơn vị Đại đội 18, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316 Quân khu Tây Bắc. Vào nam chiến đấu tháng 10 năm 1966. Anh rất tự hào là người được góp phần xương máu vào chiến thắng của đơn vị trong trận quyết chiến của chiến dịch Đăk Tô vào ngày 14/11/1967 và anh đã gửi trọn một cánh tay phải cùng mang nhiều vết thương trong trận đánh Lữ đoàn dù 173 Mỹ tại cao điểm 875 Chiến dịch Đăk Tô diễn ra tháng 11 năm 1967, Trung đoàn 174 do Thiếu tá Đàm Ngụy là Trung đoàn trưởng, được Bộ tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên (B3) giao cho là mũi chủ công đánh cao điểm 875 và 822. Thế lực của địch mạnh, bộ đàm không dùng được. Thế đội hai chưa lên tới nơi thì đường dây điện thoại từ chỉ huy sở lên cao điểm 875 bị đứt không liên lạc được. Trung đoàn trưởng giao nhiệm vụ cho chúng tôi truyền đạt mệnh lệnh: “Tiểu đoàn 3 phải giữ vững trận địa.” Đồng chí Thiếu úy Nguyễn Văn Hữu (hiện quê ở Xích Thố - Nho Quan – Ninh Bình nay nghỉ hưu mang quân hàm Thượng tá) lệnh cho tổ 3 người chúng tôi gồm: “Kiêm, Phiêu, Lợi ghi nhớ và nhắc lại lệnh quyết tâm của thủ trưởng, lần theo đường dây, nếu đứt thì nối tìm mọi cách hoàn thành nhiệm vụ.” Chúng tôi nhận nhiệm vụ và đi ngay. Pháo địch bắn liên hồi, máy bay ném bom, súng máy trên máy bay xả xuống không ngớt. Lần theo đường dây đến gần chỉ huy sở tiền phương của Tiểu đoàn 3 thì tôi phát hiện đường dây bị đứt, tôi co kéo dây nối được một đầu rồi co mãi mới nối được đầu thứ hai. Tôi thử vào máy, đã liên lạc được. Chúng tôi tiếp tục đi thì một quả đạn pháo nổ gần, tôi thấy nhẹ một bên người, nhìn qua cánh tay phải đã bay đi đâu cùng với khẩu súng tiểu liên AK. Một lúc sau anh Nguyễn Văn Hữu tới cõng tôi vào hầm quân y, tôi chỉ nghe anh nói loáng thoáng được câu: “Các em nối được đường dây, ta thắng rồi.” Gần lành vết thương tôi được chuyển về Bắc điều trị. Khi khỏe được điều động về công tác tại tỉnh đoàn Nam Hà rồi Hà Nam Ninh. Năm nay tôi cũng hơn bảy mươi tuổi rồi, cảnh mất một tay cũng đã gần được 50 năm nay, tuy thân thể thương tật 71% vẫn công tác cống hiến cho Đảng, hiện thời đang làm phó chủ tịch Hội người cao tuổi thị trấn Ba Sao. Trận đánh trên điểm cao 875 trong chiến dịch Đăk Tô năm 1967 là một trong những trận đánh nổi bật về sự sáng tạo của Lực lượng vũ trang Tây Nguyên, Bộ đội chủ lực Mặt trận Tây Nguyên đã sử dụng thành công chiến thuật “vận động tiến công kết hợp chốt”, đánh lui nhiều đợt tiến công của Lữ đoàn dù 173 Mỹ. Một phóng viên Nhật Bản đi cùng Lữ đoàn dù 173 Mỹ đã thuật lại rằng: “Tại cao điểm 875 gần biên giới, bộ đội chính quy Bắc Việt đã đánh những đòn rất dữ dội, xác và ba lô của lính Mỹ tử trận chất cao như núi.”Danh Hiệp/ Bảo tàng Quân đoàn 3



