Lời kể của người lái chiếc xe vận tải đầu tiên vào Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975
Lời kể của người lái chiếc xe vận tải đầu tiên vào Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975
Ông kể: “Tôi vốn là chiến sĩ lái xe Trường Sơn (Đoàn 559), quân của tướng Đồng Sỹ Nguyên. Để chuẩn bị đón thời cơ, Bộ Tổng Tư lệnh (Bộ Quốc phòng) quyết định thành lập Sư đoàn ô tô vận tải 571 cơ động dự bị chiến lược. Đây là Sư đoàn ô tô đầu tiên của quân đội. Tháng 3/1975, khi chúng tôi đang ở Lào thì nhận được nhiệm vụ là toàn bộ Sư đoàn rút về tập kết tại Quảng Trị từ vĩ tuyển 17 đến cao điểm 241. Tháng 4/1975, cả đơn vị nhận nhiệm vụ lên đường nhưng chưa ai biết nhiệm vụ đó cụ thể là gì”. Ông Dương Quang Lựa nhớ rõ mồn một từng tiến trình này: “Tôi ở trong đội hình gần 700 xe của Sư đoàn 571 cơ động lực lượng bộ binh Quân đoàn 2. Chúng tôi vừa đi vừa đánh địch giải phóng các tỉnh ven biển duyên hải để áp sát Sài Gòn đánh chiếm Dinh Độc lập. Đến chiều 29/4, tôi cùng một số đồng đội nhận được một nhiệm vụ có lẽ ít xảy ra trong công tác giao nhiệm vụ của đơn vị bộ đội. Bởi, lẽ ra người giao nhiệm vụ, người nhận dẫn đường và người nhận nhiệm vụ phải biết cụ thể đích đến là gì. Nhưng cả 3 đều không biết nhau, nhiệm vụ được bí mật đến phút chót”.
Như linh cảm được một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, người chiến sĩ lái xe này đã chắc chắn hơn khi được dặn dò: “Trước khi rời đơn vị, Đại đội trưởng Xướng đưa tôi mảnh giấy và dặn “nhớ nhét trong túi áo”. Dù vội nhưng tôi vẫn kịp mở ra xem. Nội dung chỉ có: Họ tên: Dương Quang Lựa; quê quán: Mỹ An-Lục Ngạn-Hà Bắc; nhập ngũ tháng 4-1970; đơn vị: C5-D964-E512-F571-Đoàn 559. Lúc này, tôi ngầm hiểu điều gì sẽ diễn ra phía trước. Nhưng Tổ quốc cần, tôi lên đường”.
Đến vị trí tập kết của đơn vị xe tăng, tôi đi theo hai đồng chí cán bộ vào căn hầm hình vuông. Tại đó, tôi cùng những đồng chí khác nhận nhiệm vụ của vị chỉ huy: “Theo chỉ thị của trên, mũi thọc sâu của chúng ta đánh theo hướng chính diện. Chúng ta hình thành một mũi gồm 5 xe tăng và một xe vận tải chở các đồng chí đặc công. Mục tiêu là đánh thẳng vào Dinh Độc Lập. Đồng thời có nhiệm vụ đánh lướt qua để mở đường cho các đơn vị phía sau tiêu diệt địch. Các đồng chí tùy thuộc vào nhiệm vụ của từng người, chuẩn bị lần cuối để chờ lệnh. Với đồng chí lái xe của đơn vị bạn, đồng chí hãy cố gắng để cùng chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ”. Sau đó, chiếc xe vận tải của tôi nhận có tất cả 40 chiến sĩ đặc công. Nhiệm vụ của tôi là đưa họ bám theo xe tăng. Xe không được bật đèn, sẽ có người dùng đèn pin làm hiệu lúc đi hoặc dừng”.
Cả hành trình hành quân cùng mũi thọc sâu đầu tiến đánh vào Dinh Độc Lập năm ấy có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ với ông Dương Quang Lựa. Dù đã 46 năm trôi qua nhưng chuyện về người đồng đội hy sinh ở đầu cầu Sài Gòn năm nào luôn khiến ông Dương Quang Lựa xúc động khôn nguôi.
“Khi ấy, quân ta và địch giành nhau từng mét đường ở đầu cầu Sài Gòn. Phân đội xe tăng và chiếc xe vận tải chở đặc công của tôi luôn ở thế bốn phía là quân địch, nhiều thương vong xảy ra. Khi xe tiến được vào căn cứ Nước Trong, đầu cầu Sài Gòn có 20 đồng chí bị hy sinh, lúc đó có một đồng chí bị thương rất nặng. Tôi đã dùng mọi cách để băng bó nhưng trong cơn đau quằn quại, đồng chí cố nói với tôi: “Anh về nói với mẹ tôi, tôi không về được nữa đâu”. Tôi gật đầu “ừ”. Đồng chí đưa cho tôi con dao găm, hai quả lựu đạn và khẩu AK, rồi hai anh em ôm nhau. Đồng chí ấy nói được gì tôi vẫn “ừ”, vì có biết đồng chí ấy tên gì, đơn vị nào, quê ở đâu? Tất cả những chiến sĩ đặc công và tôi đều chưa thuộc tên nhau... nhưng chúng tôi cùng một nhiệm vụ đặc biệt này”, ông Dương Quang Lựa nhớ lại.
Người đồng đội ấy đã hy sinh ngay sau đó, ông Dương Quang Lựa cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu. Sau này, chiếc dao găm đã được ông Lựa gửi về bảo tàng Hậu Cần



