Cựu chiến binh

Lời Kể Của Người Lính Già Ấp Xẻo Gia

Câu chuyện được phục dựng từ cuộc trò chuyện chân thực giữa một Bí thư Chi đoàn thanh niên ấp Xẻo Gia và ông Nguyễn Văn Long, một cựu chiến binh từng vào sinh ra tử trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Qua những lời kể mộc mạc nhưng đầy khí chất, tác phẩm tái hiện lại bức tranh oai hùng về lòng quả cảm, sự hy sinh mất mát và tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của một thế hệ đi trước, nhằm truyền lửa và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ thanh niên ngày nay.

An Giang11/04/2026Đoàn Quốc Cường, chi đoàn ấp Xẻo Gia (Đoàn xã Vĩnh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời Kể Của Người Lính Già Ấp Xẻo Gia

Ông bắt đầu tham gia cách mạng từ trước những năm 1962. Ngày ấy, lực lượng còn mỏng, ông tham gia đội du kích xã, hoạt động bí mật và thoắt ẩn thoắt hiện. Ông vẫn nhớ như in trận phục kích tàu sắt của địch. Chỉ với khẩu súng trường K44 cũ kỹ, ông và một người đồng đội nấp kín dưới bụi dừa nước ven sông. Khi đoàn tàu sắt của địch rầm rập tiến qua, ông nhắm thẳng và siết cò. Đạn nổ xé toạc không gian, trúng ngay vào một thùng phuy xăng trên tàu khiến quân địch hoảng loạn phải đạp vội thùng xăng xuống sông.

Trải qua thời gian làm du kích, ông tiếp tục tham gia vào tổ chức Đoàn thanh niên của ấp, rồi làm Tổ trưởng Tổ đoàn. Cuộc đời người lính cuốn ông vào những chiến dịch lớn hơn. Ông từng tham gia bao vây chi khu Vĩnh Thuận, rồi gia nhập lực lượng chuyển hàng, tải đạn phục vụ chiến trường.

Có lẽ một trong những khoảng thời gian hiểm nguy nhất là khi ông được điều động về công trường sản xuất vũ khí của huyện. Chẳng qua trường lớp đào tạo bài bản nào, ông và đồng đội cứ thế tay không đi tháo gỡ những quả bom đạn lép, có những quả bom nặng tới 5-6 trăm ký. Họ lấy thuốc nổ từ những "tử thần" ấy để chế tạo lại thành lựu đạn, mìn tự tạo cung cấp cho bộ đội.

Chiến tranh không chỉ có bom đạn nơi tiền tuyến, mà còn là những nỗi đau xé lòng nơi hậu phương. Có một thời gian gia đình quá khó khăn, vợ ông phải lẩn vào ấp chiến lược, làm công việc giặt giũ quần áo trong khu y tế của địch. Nhưng rồi sự khắc nghiệt của đạn bom đã cướp đi người vợ hiền; bà bị bắn chết, bỏ lại ông cùng đứa con thơ. Nén nỗi đau mất mát, ông ôm con trở lại chiến khu, tiếp tục khoác ba lô ra trận. Ông tham gia kháng chiến liên tục, có những chuyến đi ròng rã suốt 3 tháng trời mới được về thăm nhà.

Ông Long tiếp tục góp mặt trong nhiều chiến dịch quan trọng khác, trong đó có trận bao vây đồn Ngan Dừa. Trong phong trào "chiếm đất giành dân", giữa làn đạn thù, ông dũng cảm trèo lên tận ngọn cây bần cao nhất để treo lá cờ Mặt trận, bất chấp hiểm nguy rình rập.

Khi người cán bộ Đoàn trẻ hỏi về cảm giác đối mặt với cái chết, ông lão cười sảng khoái, ánh mắt ánh lên vẻ kiên nghị: "Tính cái chuyện chết thì không có nghĩ gì chết trơn. Mình xác định là sống thì mày chết, mà tao sống thì mày chết! Không có sợ gì chết trơn á!". Lời nói mộc mạc ấy chính là chân lý của cả một thế hệ: Không tham sống sợ chết, sẵn sàng hiến dâng tất cả vì nền độc lập.

Cuộc trò chuyện khép lại trong sự xúc động và biết ơn sâu sắc của người Bí thư Chi đoàn trẻ tuổi. Những ký ức của ông Long không chỉ là lịch sử, mà còn là ngọn lửa thiêng sẽ tiếp tục cháy mãi trong trái tim của thế hệ thanh niên ấp Xẻo Gia hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn