lời kể của người lính trở về từ biên cương
Ông Bùi Văn Chốn sinh năm 1954, quê Thái Bình. Năm 1979, ở tuổi 25, ông nhập ngũ, trực tiếp tham gia chiến đấu tại Mặt trận Biên giới phía Bắc, tỉnh Cao Bằng – một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.
Nhắc lại những năm tháng ấy, ông nói ngắn gọn:“Ngày đó, sống hay chết chỉ cách nhau một tiếng nổ.”
Trong một lần làm nhiệm vụ tuần tra, xe của đơn vị ông vấp phải mìn địch gài sẵn. Nhiều chiến sĩ bị thương nặng, có người mất cả chân. Thế nhưng trong bức ảnh chụp lại sau đó, những người lính cụt chân vẫn nở nụ cười – nụ cười của những con người đã chấp nhận hy sinh để giữ từng tấc đất biên cương.
Những ngày giữ chốt là chuỗi ngày khắc nghiệt. Đơn vị từng trú ẩn trong một hang đá sâu, tối và ẩm lạnh. Nguồn nước duy nhất là một vũng nhỏ đọng dưới đáy hang. Đến khi soi đèn pin kiểm tra, họ phát hiện bên dưới là những mảnh xương người đã mục – dấu tích của những cuộc chiến trước đó.
Bốn năm chiến đấu, ông phục viên năm 1983 với tỷ lệ thương tật 31%. Ông chưa bao giờ nhận mình là anh hùng.
“Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ của người lính – giữ đất, giữ nước cho đến khi không còn đứng nổi.”


