Cựu chiến binh

Lời kể của thời gian

“Có những điều chỉ khi lắng nghe bằng cả trái tim, con người ta mới thật sự thấu hiểu” Với tôi, buổi chiều đến thăm một bác cựu chiến binh hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm khó quên. Không phải những trang sách lịch sử khô khan, cũng không phải những bộ phim về chiến tranh dữ dội, mà chính những câu chuyện giản dị, chân thật  từ một người lính đã giúp em hiểu hơn về sự hi sinh của thế hệ cha anh và giá trị của hòa bình hôm nay.

Đà Nẵng16/09/2026xã Xuân Phú (Đoàn xã Xuân Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời kể của thời gian

“Có những điều chỉ khi lắng nghe bằng cả trái tim, con người ta mới thật sự thấu hiểu” Với tôi, buổi chiều đến thăm một bác cựu chiến binh hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm khó quên. Không phải những trang sách lịch sử khô khan, cũng không phải những bộ phim về chiến tranh dữ dội, mà chính những câu chuyện giản dị, chân thật  từ một người lính đã giúp em hiểu hơn về sự hi sinh của thế hệ cha anh và giá trị của hòa bình hôm nay.

Chiều hôm ấy, nắng vàng nhè nhẹ rơi qua những tán lá xanh ven đường. Tôi bước chậm vào con ngõ nhỏ yên bình, hai bên là hàng cây đung đưa trong gió. Cuối con ngõ là căn nhà mái ngói cũ giản dị nằm nép mình sau giàn hoa giấy. Khung cảnh thanh bình ấy khiến lòng tôi bỗng nhẹ lại, nhưng cũng gợi lên cảm giác trầm lắng khó tả.Vừa bước vào nhà, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là những tấm giấy khen và huân chương được treo ngay ngắn trên tường. Dưới ánh nắng chiều nhạt màu, chúng ánh lên thứ vẻ đẹp rất đặc biệt - không rực rỡ, phô trương mà đầy trang trọng và thiêng liêng. Tôi đứng nhìn thật lâu, trong lòng dâng lên niềm kính phục. Đằng sau những tấm giấy khen ấy chắc hẳn là biết bao tháng ngày gian khổ, biết bao lần đối mặt với hiểm nguy mà người lính năm xưa đã trải qua.Bác năm nay đã ngoài  chín  mươi tuổi nhưng vẫn rất minh mẫn. Mái tóc bạc trắng, gương mặt đầy nếp nhăn của thời gian nhưng ánh mắt vẫn sáng và hiền từ. Bác chậm rãi lấy chiếc hộp nhỏ đặt trên bàn rồi khoe với tôi Huy hiệu Đảng mà bác luôn gìn giữ cẩn thận, hơn 60 năm tuổi Đảng qua biết bao thế hệ nhưng ý chí của Bác vẫn luôn rất kiên cường. Khi nhắc đến những năm tháng chiến đấu, giọng bác trầm xuống, chậm rãi mà đầy xúc động.

Sau vài câu chuyện hỏi han, bác bắt đầu kể cho tôi nghe về quãng thời gian mình còn là người lính trẻ. Đó không phải những trận đánh nổi tiếng hay những chiến công vang dội, mà chỉ là những câu chuyện rất đời, rất thật của một người lính bình thường đã từng đi qua chiến tranh.Bác kể rằng ngày ấy, cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Có những hôm hành quân giữa trời mưa lạnh, quần áo ướt sũng nhưng cả đơn vị vẫn động viên nhau cố gắng. Nhiều đêm mọi người phải ngủ giữa rừng sâu, chỉ trải tạm tấm áo mưa xuống đất. Cơm ăn chẳng có gì nhiều, đôi khi chỉ là ít gạo nấu cùng rau rừng, vậy mà ai cũng nhường phần ngon hơn cho đồng đội bị ốm.Bác cười hiền rồi kể về một lần bác bị sốt rất nặng giữa lúc đang hành quân. Khi ấy, một người đồng đội đã âm thầm cõng bác đi suốt một quãng đường dài dù bản thân anh cũng đã kiệt sức. Bác nói rằng đến tận bây giờ bác vẫn không quên được cảm giác lúc ấy - vừa thương, vừa biết ơn người đồng đội của mình. Nhưng rồi giọng bác chùng xuống khi kể rằng sau này người đồng đội ấy đã không trở về nữa. Tôi lặng người khi nghe bác kể. Không có tiếng bom đạn dữ dội, không có những chi tiết quá lớn lao, nhưng chính sự giản dị trong câu chuyện lại khiến tôi xúc động hơn bao giờ hết. Tôi nhận ra chiến tranh không chỉ là mất mát của đất nước mà còn là những hi sinh âm thầm của biết bao con người bình dị. Ngồi lắng nghe từng câu chuyện của bác, tôi bỗng cảm thấy khoé mắt cay cay. Những con người bình dị ấy đã dành cả tuổi trẻ, âm thầm hi sinh vì độc lập của dân tộc mà không hề đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Họ sống giản dị nhưng lại mang trong tim tình yêu nước lớn lao. Tôi chợt nhớ đến câu thơ:

                                     “Một mùa xuân nho nhỏ

                                        Lặng lẽ dâng cho đời.”

   Có lẽ thế hệ cha anh năm ấy cũng chính là những “mùa xuân nho nhỏ” như thế - lặng lẽ cống hiến, lặng lẽ hi sinh để đất nước có được hòa bình, để thế hệ hôm nay được sống trong những tháng ngày yên bình và hạnh phúc.

Bác kể thêm rằng điều giúp những người lính vượt qua gian khổ không phải là vật chất đầy đủ, mà là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Mỗi lần nhớ nhà, nhớ quê hương, họ lại tự nhủ phải cố gắng để thế hệ sau được sống trong yên bình. Khi nói những điều ấy, ánh mắt bác nhìn xa xăm như đang nhớ lại cả một quãng đời tuổi trẻ.Ngồi nghe bác kể chuyện, lòng tôi bỗng nghẹn lại. Tôi thấy biết ơn vô cùng những con người đã dành cả thanh xuân cho Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chấp nhận gian khổ và hiểm nguy để đổi lấy nền độc lập hôm nay. Nếu không có sự hi sinh ấy, có lẽ sẽ không có những buổi chiều bình yên mà tôi đang sống.

     Tôi chợt nhận ra rằng lòng yêu nước không phải là điều gì quá xa vời hay lớn lao. Nó bắt đầu từ chính những việc nhỏ bé trong cuộc sống hằng ngày. Thế hệ trẻ hôm nay tuy không còn phải cầm súng ra chiến trường, không phải sống giữa bom đạn khốc liệt như thế hệ cha anh năm xưa, nhưng vẫn mang trên vai trách nhiệm giữ gìn và xây dựng đất nước. Cần phải chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và sống có lí tưởng để sau này trở thành những công dân có ích cho xã hội. Không chỉ vậy, thế hệ trẻ còn phải biết trân trọng lịch sử dân tộc, biết ơn những người đã hi sinh vì Tổ quốc và không được quên những năm tháng gian khổ mà cha ông đã trải qua. Bên cạnh đó, mỗi người cũng cần sống đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ mọi người xung quanh, bởi chính tinh thần gắn bó ấy đã tạo nên sức mạnh giúp dân tộc vượt qua chiến tranh.

  Trong thời đại hiện nay, lòng yêu nước còn được thể hiện qua việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, bảo vệ môi trường, chấp hành pháp luật và cố gắng góp phần làm cho quê hương ngày càng giàu đẹp hơn. Với là một người Bí thư Chi đoàn  yêu nước đôi khi đơn giản chỉ là cố gắng học thật tốt, sống tử tế,  làm thật tốt mọi  công việc được giao, mọi hoạt động phong trào tổ chức  , biết sẻ chia với những người khó khăn, là cầu nối giữa tổ chức đoàn với đoàn viên và luôn mang trong mình niềm tự hào về đất nước Việt Nam. Tôi  tin rằng khi mỗi người trẻ đều biết sống trách nhiệm và biết cống hiến bằng khả năng của mình, thì đó cũng chính là cách đẹp nhất để tiếp nối ngọn lửa mà thế hệ cha anh đã gìn giữ bằng cả tuổi thanh xuân và máu xương của mình. “Chiến tranh khép lại, nhưng những hi sinh của người lính sẽ mãi là nền đất để hòa bình nở hoa.”

        Chiều muộn, tôi  chào bác ra về. Con ngõ nhỏ vẫn yên bình trong ánh hoàng hôn dịu nhẹ, nhưng trong lòng tôi lúc ấy đã có thêm nhiều suy nghĩ. Những câu chuyện giản dị của bác cựu chiến binh năm nào giống như một ngọn lửa âm thầm sưởi ấm tâm hồn tôi, giúp tôi hiểu hơn giá trị của hòa bình và nhắc nhở tôi phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn