Cựu chiến binh

Lời kể Cựu chiến binh Thền Sử Lìn

Lào Cai13/05/2026Đoàn Thanh niên xã Pha Long (Đoàn Thanh niên xã Pha Long)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA 1979 Ở TẢ GIA KHÂU – LỜI KỂ CỦA ÔNG THỀN SỬ LÌN

Tả Gia Khâu vùng đất biên cương nơi cực Bắc Mường Khương, lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí tôi bằng màu xanh của rừng già, màu trắng của mây mù và màu đỏ của những đêm bếp lửa. Nhưng điều khiến tôi nhớ hơn cả là những câu chuyện của ông Thền Sử Lìn, hội viên Cựu chiến binh, người đã đi qua những năm tháng rực lửa 1979 và âm thầm giữ trọn một vùng biên giới.

Ông Lìn thường bảo:“Thời đó, núi rừng mình không chỉ có tiếng gió đâu cháu à… mà còn có tiếng súng, tiếng chân hành quân và cả hơi thở của sự sống cái chết sát bên nhau.”

Ông kể rằng sáng mùa xuân năm 1979, khi biên giới dậy tiếng bom, cả xã Tả Gia Khâu như thu mình trong tiếng đất đá rung chuyển. Bộ đội biên phòng, dân quân tự vệ và đồng bào các dân tộc Mông, Nùng, Thu Lao, Phù Lá, Tu Dí cùng đứng lên giữ đất.

Đồn biên phòng nhỏ nằm trên sườn núi chỉ có vài chục chiến sĩ, vậy mà ai cũng sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ông Lìn khi ấy mới ngoài đôi mươi, được điều động làm dân quân hỗ trợ vận chuyển đạn, tải thương, dẫn đường trong rừng.

Ông nói: “Không ai nghĩ mình là anh hùng, chỉ nghĩ rằng sau lưng là bản làng, là cha mẹ, vợ con. Mất đất là mất tất cả.”

Tả Gia Khâu có nhiều đường mòn xuyên núi, nơi địch dễ lợi dụng để thâm nhập. Vì vậy, dân quân và bộ đội phải chia nhau giữ từng khe đá. Đêm xuống, sương lạnh cắt da, mây phủ kín mặt người, nhưng không ai rời vị trí.

Ông Lìn kể: có những đêm chỉ nghe tiếng lá rơi cũng giật mình vì nghĩ là quân địch. Thế nhưng, cả đơn vị vẫn bám trụ, kiên quyết không để bất kỳ lối mở nào bị bỏ ngỏ.

Đạn dược thiếu, lương thực còn thiếu hơn. Nhiều khi chỉ có nắm cơm muối vừng, vài củ sắn rừng. Thế nhưng ai cũng cười, bảo nhau:“Đói nhưng còn sống. Còn sống là còn đánh.”

Trong ký ức của ông Lìn, những hình ảnh đẹp nhất không phải là chiến công, mà là tình người.

Là bà cụ Mẩy ngày nào cũng gùi gạo lên đồn, nói rằng: “Các chú ăn khỏe mới giữ được đất cho bản.”

Là những thanh niên Mông bỏ nương đi gùi đạn.

Là những đêm cả bản tắt đèn, che bạt để giữ bí mật cho bộ đội hành quân.

Ông còn nhớ mãi cảnh một đồng đội bị thương, cả nhóm phải khiêng qua dốc đá dựng đứng, vừa chạy vừa né pháo. Mồ hôi và cả máu thấm vào áo, nhưng tất cả đều nghiến răng mà đi. Người bị thương vẫn nắm chặt tay ông và thều thào:“Đừng bỏ tao lại. Tao còn muốn xem bản mình bình yên.”

Khi chiến sự lắng xuống, Tả Gia Khâu trở lại với tiếng mõ trâu, tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng trong lòng ông Lìn và những người lính năm ấy vẫn còn những vết thương không bao giờ lành: đồng đội ngã xuống trên mỏm đá, những căn nhà bị thiêu rụi, những mùa nương không kịp thu hoạch…

Ông bảo:“Chiến tranh qua rồi, nhưng người sống phải nhớ. Nhớ để trân trọng hòa bình.”

Mỗi lần kể lại, ông Lìn đều nhìn về phía dãy núi ẩn trong mây, ánh mắt xa xăm mà ấm áp:“Cháu sinh ra khi đất nước yên bình rồi. Nhưng hòa bình này đổi bằng máu của biết bao người. Tả Gia Khâu ngày hôm nay đẹp là vì có những năm tháng giữ đất ròng rã như thế.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn