LỜI KỂ TỪ DINH ĐỘC LẬP: KHI LỊCH SỬ SANG TRANG
Trong cuộc đời mỗi con người, có những khoảnh khắc mà sự lựa chọn của cá nhân sẽ trở thành định mệnh của cả một dân tộc. Với tư cách là một sinh viên thuộc thế hệ trẻ tại Đại học Quản trị và Kinh doanh, tôi may mắn được tiếp cận lịch sử không chỉ qua những con số khô khan, mà qua lời kể chân thực của những chứng nhân đã trực tiếp viết nên khúc khải hoàn ca của đất nước. Câu chuyện tôi muốn kể lại sau đây dựa trên ký ức của Đại tá Bùi Văn Tùng (khi đó là Trung tá, Chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203) – người đã có mặt tại Dinh Độc Lập vào thời khắc lịch sử trưa ngày 30/04/1975.
1. Thời khắc đối diện
Giọng kể của người cựu chiến binh năm ấy trầm mặc như đưa tôi trở về không gian tĩnh mịch nhưng đầy áp lực của văn phòng Tổng thống VNCH. Ông nhớ lại:
"Khi chúng tôi tiến vào, ông Dương Văn Minh đứng đó, xung quanh là nội các. Ông ấy nói: 'Chúng tôi đang chờ quân giải phóng vào để bàn giao chính quyền'. Nhưng tôi đã trả lời ngay lập tức bằng sự quyết đoán của một người lính: 'Các ông đã không còn gì để bàn giao. Các ông chỉ có thể tuyên bố đầu hàng không điều kiện'.
Đó không đơn thuần là một câu đối thoại; đó là lời khẳng định về sự kết thúc của một chế độ và sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới.
2. Bản thảo viết tay trên mảnh giấy kẻ ô
Chi tiết làm tôi xúc động nhất – một chi tiết mang đầy tính nhân văn và sự điềm tĩnh của người chiến thắng – chính là việc soạn thảo văn bản đầu hàng. Trong sự hỗn loạn của giờ phút chuyển giao, không có máy đánh chữ, không có nghi thức ngoại giao cầu kỳ.
Chính ủy Bùi Văn Tùng đã ngồi xuống, rút tờ giấy kẻ ô từ sổ tay và chấp bút. Ông kể rằng lúc đó, tâm trí ông chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất: Chấm dứt đổ máu. Ông viết, rồi sửa, rồi yêu cầu ông Dương Văn Minh đọc lại để ghi âm. Từng chữ "Tôi, Dương Văn Minh, Tổng thống chính quyền Sài Gòn..." vang lên qua làn sóng phát thanh, không chỉ là lệnh ngừng bắn, mà là hồi chuông hóa giải hận thù.
3. Ý nghĩa từ góc nhìn hậu thế
Dưới lăng kính của một sinh viên ngành Tài chính Ngân hàng, tôi hiểu rằng mọi sự phát triển kinh tế hay dòng chảy tiền tệ chỉ có thể tồn tại trên nền tảng của hòa bình và độc lập dân tộc.
Đại tá Tùng từng chia sẻ rằng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại đài phát thanh, ông trở về Dinh và thấy những người lính hai bên bắt đầu ngồi lại, chia nhau điếu thuốc. Sự khốc liệt của chiến tranh khép lại, nhường chỗ cho tình đồng chí, nghĩa đồng bào.
Thông qua câu chuyện của Đại tá Bùi Văn Tùng, tôi – Phan Triệu Trang – nhận thức sâu sắc rằng: Lịch sử không phải là quá khứ ngủ yên, mà là điểm tựa để thế hệ sinh viên K22 chúng tôi nỗ lực học tập, góp phần xây dựng một Việt Nam hùng cường, xứng đáng với sự hy sinh và trí tuệ của những người đi trước.


