Lời kể từ ký ức – Hình bóng Liệt sĩ Nguyễn Hùng Hiệp trong lòng người ở lại
Ký ức thời hoa lửa qua lời kể của bà Trần Thị Hoa (người có công giúp đỡ cách mạng) về Liệt sĩ Nguyễn Hùng Hiệp (Nguyễn Văn Cẩn) – Người Bí thư Huyện ủy đầu tiên huyện Châu Thành A
"Chiến tranh đã đi qua rất lâu rồi. Những người cùng tôi nuôi giấu cán bộ, gánh gạo, nấu cơm cho bộ đội, nhiều người đã về với đất mẹ. Tôi cũng chỉ còn mang theo những ký ức của một thời hoa lửa. Có những khuôn mặt dù năm tháng phủ mờ mọi thứ nhưng vẫn không thể nào quên được. Trong số đó, người tôi nhớ nhất là anh Nguyễn Văn Cẩn – người mà sau này mọi người đều biết đến với tên gọi Nguyễn Hùng Hiệp..."
Đó là những lời hồi ức mộc mạc nhưng đầy xúc động của bà Trần Thị Hoa – người có công giúp đỡ cách mạng, từng nhiều năm nuôi giấu cán bộ, nấu cơm phục vụ bộ đội trên quê hương Mỹ Thuận. Hôm nay, bà đã đi xa, nhưng những câu chuyện bà để lại vẫn được nhiều người dân quê hương gìn giữ như những trang ký ức sống động về một thời khói lửa.
Người thanh niên mang khát vọng giải phóng quê hương
Theo lời bà Hoa, Nguyễn Văn Cẩn, sau này lấy bí danh Nguyễn Hùng Hiệp, sinh ra trên chính mảnh đất giàu truyền thống cách mạng này. Gia đình nghèo, quanh năm gắn bó với ruộng đồng nhưng giàu lòng yêu nước.
Bà kể rằng từ khi còn rất trẻ, ông đã chứng kiến biết bao cảnh người dân quê mình chịu cảnh áp bức, lầm than. Chính những điều ấy đã hun đúc trong người thanh niên ấy một ý chí mạnh mẽ: phải đứng lên đấu tranh để quê hương được tự do, để người dân được sống trong hòa bình.
"Từ ngày theo cách mạng, anh Cẩn không còn nghĩ cho riêng mình nữa. Anh sống vì bà con, vì đồng đội, vì đất nước."
Đó là điều bà Hoa luôn nhắc đến khi kể về ông.
Người Bí thư Huyện ủy đầu tiên của Châu Thành A
Những năm cuối thập niên 1950, cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt. Địch liên tục càn quét, bắt bớ, khủng bố những người yêu nước. Trong hoàn cảnh ấy, đồng chí Nguyễn Hùng Hiệp được Đảng tin tưởng giao trọng trách trở thành Bí thư Huyện ủy đầu tiên của huyện Châu Thành A. Bà Hoa nhớ rất rõ những ngày ấy. Những con đường làng ban ngày vắng lặng, nhưng khi màn đêm buông xuống lại trở thành tuyến đường liên lạc của cán bộ cách mạng. Những căn bếp nhỏ của người dân trở thành nơi nấu cơm cho bộ đội. Những mái nhà tranh trở thành nơi che chở cán bộ. Trong những chuyến đi ấy, Nguyễn Hùng Hiệp luôn là người có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Có khi nhiều ngày liền chỉ ăn cơm nắm với muối. Có những đêm phải lội đồng, băng kênh, ngủ dưới hầm bí mật hoặc giữa những rừng tràm ngập nước. Thế nhưng chưa bao giờ bà thấy ông than khổ.
Theo lời bà Hoa, điều khiến mọi người kính trọng không chỉ là bản lĩnh của một người lãnh đạo mà còn là sự gần gũi với nhân dân. Ông luôn hỏi thăm từng gia đình, động viên từng cơ sở cách mạng, luôn đặt sự an toàn của đồng đội và bà con lên trước bản thân mình.
Chính vì vậy, cán bộ tin tưởng ông, còn nhân dân thì hết lòng che chở cho cách mạng.
Những bữa cơm giữa thời bom đạn
Khi nhắc về những năm tháng ấy, bà Hoa xúc động nhất mỗi lần kể về những bữa cơm dành cho bộ đội.
Bà nói: "Có hôm vừa nấu xong thì nghe tin địch càn. Cả nhà phải chia nhau giấu gạo, giấu nồi, giấu cán bộ. Có bữa cơm còn chưa kịp ăn đã phải bỏ lại."
Trong những lần như vậy, Nguyễn Hùng Hiệp luôn động viên mọi người giữ vững niềm tin.
Ông hiểu rằng mỗi hạt gạo của nhân dân đều được đổi bằng mồ hôi và cả sự hiểm nguy. Vì vậy, ông luôn căn dặn cán bộ phải biết yêu thương, bảo vệ và dựa vào dân.
Bà Hoa thường nói: "Muốn cách mạng thành công thì phải có lòng dân."
Có lẽ chính vì biết quý trọng nhân dân nên Nguyễn Hùng Hiệp luôn nhận được sự đùm bọc của bà con trên khắp địa bàn hoạt động.
Một cuộc đời dành trọn cho Tổ quốc
Chiến tranh ngày càng khốc liệt.Những cuộc càn quét diễn ra liên tiếp. Người cán bộ cách mạng luôn phải đối mặt với hiểm nguy.Rồi đến một ngày, tin Nguyễn Hùng Hiệp hy sinh lan về.
Theo lời bà Hoa, đó là nỗi đau lớn đối với đồng đội và nhân dân địa phương.
Người Bí thư Huyện ủy đầu tiên của Châu Thành A đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại bao tiếc thương trong lòng những người từng cùng ông chiến đấu, từng cưu mang cách mạng.
Nhưng bà Hoa luôn tin rằng:
"Một người ngã xuống thì sẽ có nhiều người đứng lên."
Sự hy sinh của ông đã tiếp thêm sức mạnh cho phong trào cách mạng, góp phần cùng cả dân tộc đi đến thắng lợi cuối cùng.
Máu của người chiến sĩ đã hòa vào lòng đất quê hương.
Tuổi xuân của ông đã hóa thành mùa xuân độc lập cho đất nước.
Người anh hùng sống mãi trong mái trường mang tên mình
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, ngôi trường trên quê hương được vinh dự mang tên Trường THCS&THPT Nguyễn Hùng Hiệp. Giữa sân trường, tượng đài của ông đứng lặng lẽ dưới màu cờ đỏ thắm. Mỗi sáng, tiếng trống trường vang lên. Từng đoàn học sinh đi ngang qua tượng đài. Có thể các em chưa từng gặp người anh hùng ấy, cũng chưa từng sống trong những năm tháng chiến tranh, nhưng chính mái trường mang tên ông sẽ giúp các em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Mỗi lễ chào cờ, mỗi dịp dâng hương, mỗi buổi sinh hoạt truyền thống đều trở thành những bài học lịch sử sinh động về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương.
Ngọn lửa truyền thống vẫn đang được tiếp nối
Hôm nay, bà Trần Thị Hoa cũng đã về với đất mẹ. Người phụ nữ từng lặng lẽ nuôi cơm bộ đội, che giấu cán bộ năm xưa không còn nữa. Nhưng những câu chuyện bà kể về Nguyễn Văn Cẩn – Nguyễn Hùng Hiệp vẫn còn được lưu truyền như một phần ký ức thiêng liêng của quê hương Mỹ Thuận. Đó không chỉ là câu chuyện về một người Bí thư Huyện ủy đầu tiên. Đó còn là câu chuyện về những con người bình dị đã cùng nhau làm nên lịch sử.
Một người cầm súng chiến đấu.
Một người âm thầm nuôi giấu cán bộ.
Một người gùi gạo.
Một người làm liên lạc.
Tất cả đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của quê hương.
Ngày nay, mỗi học sinh dưới mái trường mang tên Liệt sĩ Nguyễn Hùng Hiệp đều có thể tự hỏi mình:"Mình sẽ làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh?"
Có thể không phải bằng những chiến công nơi chiến trường, mà bằng sự chăm chỉ trong học tập, lòng trung thực trong cuộc sống, tinh thần đoàn kết, ý chí vươn lên và khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước.
Đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối ngọn lửa truyền thống mà Liệt sĩ Nguyễn Hùng Hiệp (Nguyễn Văn Cẩn) cùng biết bao người như bà Trần Thị Hoa đã góp phần thắp sáng từ những năm tháng hoa lửa. Để rồi ngọn lửa ấy sẽ mãi cháy trong trái tim của các thế hệ hôm nay và mai sau, nhắc nhở mỗi người Việt Nam luôn biết trân trọng hòa bình, gìn giữ truyền thống và sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


