Bài viết

LỜI KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH GIÀ

Cao Bằng06/07/2026Chi đoàn 10A5 - Trường THPT Bế Văn Đàn (Trường THPT Bế Văn Đàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH GIÀ

LỜI KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH GIÀ

"Các cháu bây giờ thật may mắn, được lớn lên trong hòa bình..."

Đó là câu nói đầu tiên của bác Thanh – một cựu chiến binh mà tôi có dịp gặp trong buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn trường. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay đã hằn những vết chai và ánh mắt hiền từ của bác khiến cả hội trường im lặng lắng nghe.

Bác kể rằng năm mười chín tuổi, bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, hành trang chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn của mẹ: "Nếu Tổ quốc cần, con hãy đi. Chỉ mong con sống xứng đáng."

Những năm tháng chiến tranh vô cùng khắc nghiệt. Có những ngày hành quân xuyên rừng hàng chục cây số, bữa ăn chỉ là nắm cơm khô với ít muối vừng. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, đồng đội phải thay nhau thức canh. Điều khiến bác day dứt nhất không phải là những thiếu thốn ấy mà là sự hy sinh của nhiều người đồng đội. Có người vừa hôm trước còn ngồi kể chuyện gia đình, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bác dừng lại vài giây rồi lấy trong túi áo ra một bức ảnh đã cũ. Trong ảnh là bốn chàng trai trẻ khoác vai nhau cười rất tươi.

"Trong bức ảnh này, chỉ còn mình bác."

Cả hội trường lặng đi.

Bác bảo, mỗi lần nhìn tấm ảnh, bác lại nhớ đến những người bạn đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho đất nước. Họ ra đi khi còn rất trẻ, mang theo biết bao ước mơ còn dang dở. Chính vì thế, những người còn sống luôn tự nhắc mình phải sống tốt hơn, sống thay cả phần của những người đã ngã xuống.

Sau buổi giao lưu, tôi đến chào bác. Tôi hỏi:

"Điều bác mong nhất ở thế hệ trẻ hôm nay là gì?"

Bác mỉm cười hiền hậu:

"Bác không mong các cháu làm điều gì thật lớn lao. Chỉ mong các cháu học tập chăm chỉ, sống tử tế, yêu quê hương, biết ơn những người đã hy sinh để giữ gìn hòa bình. Đó đã là món quà quý giá nhất dành cho thế hệ chúng bác."

Trên đường trở về, câu nói ấy cứ vang mãi trong tâm trí tôi. Trước đây, chiến tranh với tôi chỉ là những trang sách lịch sử hay những thước phim tư liệu. Nhưng qua lời kể của bác Thành, chiến tranh hiện lên bằng những con người thật, những giấc mơ thật và cả những mất mát không gì bù đắp được.

Hôm nay, khi được học tập dưới mái trường yên bình, được theo đuổi những ước mơ của mình, tôi càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước.

Tôi tự hứa sẽ sống có trách nhiệm hơn, học tập tốt hơn và lan tỏa những câu chuyện đẹp về lòng yêu nước để ngọn lửa truyền thống luôn được tiếp nối. Bởi mỗi câu chuyện được kể lại không chỉ là ký ức của quá khứ mà còn là nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ hôm nay viết tiếp những trang đẹp của tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn