Cựu Thanh niên xung phong

LỜI KỂ TỪ NGƯỜI TRỞ VỀ

Khánh Hòa23/04/2026chi đoàn thôn 10 (chi đoàn thôn 10)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Tư lịch sử lại về, mang theo niềm tự hào và xúc động dâng trào trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Trong không khí ấy, tôi có dịp gặp và lắng nghe câu chuyện của ông Đặng Đình Nhu, sinh năm 1952, quê tại xã Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa – một cựu thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nhìn ông hôm nay với mái tóc bạc trắng, ánh mắt hiền từ, ít ai hình dung được rằng ông đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, đầy gian khổ và hy sinh. Năm 18 tuổi, mang trong mình tinh thần yêu nước và khát vọng độc lập, ông đã tình nguyện lên đường, rời xa gia đình, quê hương để góp sức cho tiền tuyến.

Những năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Là thanh niên xung phong, ông Hòa cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn, đảm bảo giao thông trên những tuyến đường huyết mạch. Bom đạn rải xuống ngày đêm, núi rừng rung chuyển, cái chết luôn cận kề. Ông kể lại, có những ngày phải làm việc liên tục trong mưa bom, đói khát, thiếu thốn đủ bề, nhưng không ai nản chí. “Chỉ cần con đường thông suốt, bộ đội tiến lên là chúng tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng”, ông xúc động chia sẻ.

Trong ký ức của ông, có những trận bom dữ dội đến mức cả đơn vị phải đào hầm trú ẩn ngay trong lúc đang làm nhiệm vụ. Một lần, khi đang san lấp hố bom để thông đường cho xe qua, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Đất đá tung mù mịt, nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Ông nghẹn ngào khi nhắc đến người bạn thân – người đã cùng ông chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, nhưng rồi đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Những mất mát ấy trở thành nỗi đau không thể nào quên, nhưng cũng là động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Cao trào của câu chuyện là khoảnh khắc ông được nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng. Đó là ngày mà ông nói “không bao giờ quên trong cuộc đời”. Khi ấy, giữa núi rừng, tất cả như vỡ òa – tiếng reo hò, tiếng khóc, tiếng cười hòa vào nhau. Những người lính, thanh niên xung phong ôm chầm lấy nhau, gọi tên những người đã ngã xuống. Hòa bình đến, nhưng cũng nhắc nhở về cái giá quá lớn mà dân tộc đã phải trả.

Trở về cuộc sống đời thường, ông Hòa tiếp tục lao động, cống hiến và xây dựng quê hương. Hôm nay, khi kể lại những ký ức ấy, ông không chỉ hồi tưởng về quá khứ mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc đến thế hệ trẻ: “Các cháu sinh ra trong hòa bình là một điều vô cùng quý giá. Hãy biết trân trọng, sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.”

Câu chuyện của ông Hòa không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc – nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của hòa bình, độc lập và lòng yêu nước. Những ngọn lửa nhiệt huyết năm xưa vẫn đang được truyền lại, tiếp tục thắp sáng trong trái tim của thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn