Khác

LỜI KỂ TỪ THÀNH CỔ

LỜI KỂ TỪ THÀNH CỔ

Đồng Tháp21/08/2026Xã Đức Thịnh 4 (Xã Đức Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI KỂ TỪ THÀNH CỔ

LỜI KỂ TỪ THÀNH CỔ

Năm 1972, anh trai tôi mới hai mươi hai tuổi thì lên đường vào chiến trường Quảng Trị.

Trước ngày đi, anh chỉ dặn:

— Ở nhà chăm mẹ. Hòa bình anh sẽ về.

Nhưng anh đã không trở về.

Nhiều năm sau, một người đồng đội tìm đến nhà, trao lại chiếc lược nhỏ và kể cho gia đình tôi nghe về những ngày chiến đấu ác liệt ở Thành cổ Quảng Trị.

Suốt những ngày đêm mưa bom bão đạn, anh cùng đồng đội vượt sông Thạch Hãn, bám từng đoạn chiến hào, giữ từng mét đất. Bom pháo liên tục trút xuống, hầm vừa đào xong có thể bị vùi lấp, đồng đội vừa nói chuyện với nhau buổi sáng, chiều đã có người nằm lại.

Có lần một chiến sĩ bị thương giữa trận địa. Mặc cho pháo vẫn nổ, anh bò ra kéo đồng đội vào hầm và nhường cả phần nước ít ỏi của mình.

Trong trận chiến cuối cùng, vị trí của đơn vị bị pháo kích dữ dội. Anh bị thương nặng. Người đồng đội định đưa anh về phía sau, nhưng anh chỉ nói:

— Đừng bỏ trận địa.

Đó cũng là lời cuối cùng.

Sau chiến tranh, tôi có dịp trở lại Thành cổ Quảng Trị. Dòng Thạch Hãn đã yên bình, cây xanh mọc trên những nơi từng đầy hố bom.

Tôi đứng lặng và nghĩ về anh.

Anh mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi hai, còn chúng tôi được sống tiếp trong hòa bình.

Có những người lính đã gửi lại tuổi xuân giữa Thành cổ, để hôm nay chúng ta được sống dưới một bầu trời không còn tiếng bom.

Sự hy sinh của họ không chỉ nằm lại trong lòng đất Quảng Trị, mà còn sống mãi trong ký ức của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn