Lời kể từ "Tuyến lửa": Ký ức về cuộc tiến công mùa xuân 1975
Sự kiện: Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.
Năm 1975, tôi khi đó là một chiến sĩ trẻ thuộc sư đoàn 304, trực tiếp tham gia chiến đấu tại cửa ngõ Sài Gòn. Ký ức rõ nét nhất không chỉ là tiếng bom đạn, mà là tình đồng đội và sự kỳ diệu của chiến thắng. [1]
Tôi nhớ như in những đêm hành quân không ngủ. Đất đá dưới chân rung chuyển vì pháo kích, nhưng không một ai chùn bước. Khi chúng tôi áp sát căn cứ địch, tiếng reo hò "Xung phong!" vang dậy cả một vùng. Có những người đồng đội, chỉ vài phút trước còn chia nhau điếu thuốc, giờ đã nằm lại trước giờ toàn thắng.Lúc xe tăng ta húc đổ cổng Dinh Độc Lập ngày 30/4, tôi không khóc, mà chỉ thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó là cảm giác vỡ òa, nghẹn ngào của chiến thắng sau bao nhiêu mất mát, hy sinh. Tôi nhận ra rằng, hòa bình không chỉ là một danh từ, mà nó được đổi bằng xương máu và tuổi thanh xuân của cả một thế hệ". [1, 2]



