Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến: Đêm đông ở làng Vạn Phúc
Bối cảnh ra đời của Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến lịch sử tại làng lụa Vạn Phúc (Hà Đông) vào tháng 12/1946, khi mọi nỗ lực hòa bình đã bị thực dân Pháp chà đạp.
Đến cuối năm 1946, thực dân Pháp liên tục bội ước, nổ súng khiêu khích ở Hải Phòng, Lạng Sơn và gửi tối hậu thư đòi tước vũ khí của lực lượng tự vệ Hà Nội. Thừa lệnh của Bác, các cơ quan Trung ương và bản thân Người đã bí mật di chuyển ra an toàn khu. Điểm dừng chân của Bác trong những ngày căng thẳng này là ngôi nhà của ông Nguyễn Văn Dương ở làng lụa Vạn Phúc, Hà Đông.
Ngôi nhà gạch nhỏ, nằm lọt thỏm giữa làng quê yên bình nhưng bên trong là một trung tâm đầu não đang hoạt động hết công suất. Đêm ngày 19/12/1946, trời mùa đông xứ Bắc lạnh căm căm. Dưới ngọn đèn dầu hỏa mờ ảo trên căn gác hai, Bác Hồ ngồi chăm chú bên chiếc bàn gỗ nhỏ. Người im lặng nghe tiếng súng đại bác của Pháp thỉnh thoảng gầm lên từ phía nội thành Hà Nội. Mọi hy vọng về một giải pháp hòa bình đã hoàn toàn khép lại.
Với ngòi bút sắc bén và lòng căm thù giặc sâu sắc, Bác đặt bút viết những dòng chữ lịch sử: "Khẩu hiệu: Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ... Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc. Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc". Sáng ngày 20/12/1946, đài Tiếng nói Việt Nam đã phát đi lời kêu gọi này của Người. Tiếng gọi của Bác như tiếng kèn xung trận, thôi thúc cả dân tộc bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ gian khổ suốt 9 năm.



