Lời Lệnh Bất Tử Giữa Dòng Máu Chảy
Lời Lệnh Bất Tử Giữa Dòng Máu Chảy
Ngay từ những phút đầu, các tay súng của Đại đội 3 đã bình tĩnh đánh trả dữ dội. Nguyễn Viết Xuân không ngồi trong hầm chỉ huy mà đứng thẳng trên gờ đồi cao, tay cầm cờ chỉ huy, tiếng còi rít liên hồi điều khiển trận địa.
Giữa lúc trận chiến đang ở độ ác liệt nhất, một quả tên lửa của địch nổ gần. Nguyễn Viết Xuân bị hất văng ra xa, một mảnh văng xé đứt nát đùi bẹn bên phải của anh. Máu phun ra xối xả. Đồng đội vội lao đến ôm lấy anh định băng bó và đưa về tuyến sau cấp cứu.
Tuy nhiên, Nguyễn Viết Xuân kiên quyết từ chối. Anh hiểu rằng, nếu chính trị viên rời vị trí lúc này, tinh thần chiến đấu của anh em có thể bị chao đảo. Anh gạt tay y tá, nghiêm giọng ra lệnh:
"Máu tôi có thể chảy, nhưng trận địa không thể rời! Hãy kẹp chặt vết thương cho tôi, tôi vẫn chỉ huy được!"
Không thể di chuyển, anh yêu cầu đồng đội đào một cái hố nhỏ ngay tại chỗ chỉ huy để anh tựa lưng vào. Mặt tái nhạt vì mất máu quá nhiều, nhưng đôi mắt anh vẫn rực sáng lửa chiến đấu. Nhìn thấy các tốp máy bay địch chuẩn bị lao xuống bổ nhào thảm sát trận địa, Nguyễn Viết Xuân dồn hết tàn lực, cất tiếng hô đĩnh đạc, đanh thép xé tan tiếng nổ:
"CỨ NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"



