LỜI MỆNH LỆNH THÉP TRÊN TRẬN ĐỊA PHÁO CAO XẠ
Khi đế quốc Mỹ leo thang chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân, những trận địa pháo cao xạ trở thành những lưới lửa kiên cường bảo vệ vùng trời Tổ quốc. Tại đây, tinh thần thép của quân đội ta được hun đúc và tỏa sáng qua hình ảnh người anh hùng Nguyễn Viết Xuân cùng lời hô xung trận bất hủ.
Khi đế quốc Mỹ leo thang chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân, những trận địa pháo cao xạ trở thành những lưới lửa kiên cường bảo vệ vùng trời Tổ quốc. Tại đây, tinh thần thép của quân đội ta được hun đúc và tỏa sáng qua hình ảnh người anh hùng Nguyễn Viết Xuân cùng lời hô xung trận bất hủ.
Tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu vô cùng ác liệt đánh trả các đợt oanh tạc điên cuồng của máy bay Mỹ tại miền Tây tỉnh Quảng Bình, Đại đội pháo phòng không do Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên phải hứng chịu hỏa lực dữ dội. Trong lúc đang đứng trên công sự chỉ huy, đôn đốc các pháo thủ chiến đấu, ông bị trúng mảnh đạn, nát đùi phải và mất máu rất nhiều.
Dù bị thương nặng, biết mình khó qua khỏi, Nguyễn Viết Xuân kiên quyết không rời trận địa để không làm ảnh hưởng đến tinh thần của anh em. Ông gượng đau, đứng thẳng người chỉ huy và dõng dạc hô lớn mệnh lệnh: "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!". Tiếng hô đanh thép ấy vang lên giữa tiếng gầm rú của bom đạn, truyền đi một luồng sức mạnh vô hình, thổi bùng ngọn lửa căm thù và ý chí chiến đấu bách chiến bách thắng cho toàn đại đội cũng như toàn quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam. Lời hô ấy đã trở thành lẽ sống, thành khẩu hiệu hành động rực lửa của cả một thế hệ thanh niên chống Mỹ cứu nước.



