Cựu chiến binh

Lời người lính Điện Biên (1)

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với những người trở về từ làn khói đạn, ký ức chưa bao giờ phai nhạt. Ở một góc làng quê yên bình, có một nếp nhà cấp bốn giản dị của cụ Nguyễn Văn Cơ — người chiến sĩ trinh sát sinh năm 1927, người đã gửi lại đôi mắt mình nơi chiến trường để đổi lấy màu xanh hòa bình cho đất nước.

Nghệ An06/07/2026Trần Đình Tâm (Thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Một thời hoa lửa – Lời người lính Điện Biên

Tác giả: Trần Đình Tâm – Phó bí thư Đoàn Chi đoàn thôn Hoàng Hà

Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

THÔNG TIN NHÂN VẬT

- Họ và tên nhân vật: Nguyễn Văn Cơ

- Năm sinh: 1927

- Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

- Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với những người trở về từ làn khói đạn, ký ức chưa bao giờ phai nhạt. Ở một góc làng quê yên bình, có một nếp nhà cấp bốn giản dị của cụ Nguyễn Văn Cơ — người chiến sĩ trinh sát sinh năm 1927, người đã gửi lại đôi mắt mình nơi chiến trường để đổi lấy màu xanh hòa bình cho đất nước.

Mùa hè năm 1953, chiến dịch Tây Bắc bước vào giai đoạn cam go nhất. Chàng thanh niên Nguyễn Văn Cơ khi ấy bước sang tuổi 26, mang trong mình dòng máu nóng của lòng yêu nước và sự quả cảm của một người lính trinh sát bộ đội cụ Hồ. Đêm đó, tổ trinh sát của cụ nhận nhiệm vụ cắt đuôi địch, mở đường máu để trung đoàn áp sát cứ điểm. Trời tối như mực, mưa rừng tầm tã, cụ Cơ bò lên phía trước, dùng đôi mắt tinh anh của mình để dò tìm từng hố mìn, từng dây kẽm gai của giặc.

Bất ngờ, một loạt pháo sáng của địch xé toạc bầu trời đêm, xua tan bóng tối. Chưa kịp nằm rạp xuống, cụ Cơ đã thấy một tia chớp chói lòa kèm theo tiếng nổ xé lòng ngay trước mặt. Quả đạn cối nổ tung, hất văng cụ vào vách đá. Sức ép kinh hoàng cùng hàng ngàn mảnh găm đỏ rực, bụi súng khét lẹt găm thẳng vào gương mặt cụ. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc đại não, rồi trước mắt cụ, tất cả tắt ngấm, chỉ còn lại một màu đen đặc quánh.

Tỉnh lại giữa tiếng cành cây gãy xạc xào và mùi thuốc sát trùng của trạm quân y, cụ Cơ thấy đầu mình nặng trĩu vì những lớp băng gạc dày đặc. Cụ cố mở mắt nhưng xung quanh vẫn là một khoảng không tối mịt, lạnh lẽo. Lời người bác sĩ rỉ rả bên tai như một phán quyết nghiệt ngã: "Đôi mắt của đồng chí không thể giữ được nữa rồi..." Đối với một người lính đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, việc vĩnh viễn mất đi ánh sáng là một cú sốc lớn đến mức có thể quật ngã bất kỳ ai.

Ngày trở về quê hương với chiếc gậy tre trên tay và đôi mắt giấu sau lớp kính đen, cụ Cơ đã phải trải qua những ngày tháng vô cùng chật vật. Mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở thành một mê cung. Cụ phải học lại từ đầu những việc nhỏ nhất: từ cách định hướng bước đi trong sân nhà, cách xúc một thìa cơm không rơi vãi, cho đến việc nhận biết người thân qua giọng nói và tiếng bước chân.

Nhưng người lính Điện Biên năm ấy không chịu đầu hàng số phận. Không còn đôi mắt, cụ dùng đôi tai để lắng nghe tiếng gió, tiếng chim mà đoán thời tiết; dùng đôi bàn tay chai sạn để cảm nhận từng thớ gỗ, từng sợi lạt tre. Cụ tập đan rổ, đan chổi, rồi chuyển sang chăn nuôi, cuốc đất trồng rau. Những ngày đầu, bàn tay cụ rớm máu vì gai tre cào, chân va vào đá sưng vối, nhưng cụ chưa một lần than vãn. Bằng ý chí sắt đá, cụ Cơ không chỉ tự lo được cho bản thân mà còn cùng vợ gánh vác việc gia đình, nuôi dạy các con khôn lớn thành tài.

Giờ đây, ở cái tuổi gần bách niên, mái tóc đã bạc phơ như cước, cụ Cơ vẫn thích ngồi bên hiên nhà mỗi buổi chiều muộn. Mỗi khi thời tiết thay đổi, những mảnh đạn li ti còn găm sâu trong hốc mắt lại lên cơn đau nhức nhối, giật buốt lên tận đỉnh đầu. Nhưng trên khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nụ cười của cụ vẫn vẹn nguyên nét hiền hậu.

Dù không thể nhìn thấy mảnh sân đầy nắng, không thể thấy vạt đồng ngô đang lên xanh hay nụ cười của bầy cháu nhỏ, nhưng cụ vẫn "cảm nhận" được tất cả qua tiếng cười đùa ríu rít và làn gió mát lành của quê hương. Khi được hỏi có bao giờ oán trách chiến tranh đã cướp đi đôi mắt của mình, cụ Cơ khẽ lắc đầu, chậm rãi bảo:

"Đôi mắt ai mà chẳng quý, nhưng ngày đó nếu ai cũng giữ lại cho riêng mình, thì lấy đâu ra độc lập? Bác mất đi đôi mắt để đổi lấy hàng triệu đôi mắt của các cháu hôm nay được sáng ngời, được nhìn thấy non sông tươi đẹp. Sự đánh đổi ấy, bác lời to rồi chứ tiếc nuối chi nữa!"

---Tg. Trần Đình Tâm-

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời người lính Điện Biên (1) | Câu chuyện thời hoa lửa