Lời người lính kể lại – Ký ức Điện Biên Phủ không bao giờ quên
Hôm nay, trong không khí trang nghiêm và xúc động kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ 7/5, tôi xin được kể lại đôi dòng ký ức của một người lính đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh gian khổ trên mảnh đất Tây Bắc anh hùng.
Đã hơn bảy mươi năm trôi qua, nhưng với tôi, những ngày tháng ở Điện Biên Phủ vẫn như mới hôm qua. Tôi vẫn nhớ hình ảnh những chàng trai tuổi đôi mươi rời quê hương lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Chúng tôi khi ấy mang trong mình một niềm tin giản dị: chiến đấu để đất nước được độc lập, để nhân dân được sống trong hòa bình.
Ngày hành quân lên Tây Bắc, con đường phía trước đầy gian nan. Núi cao, dốc thẳm, mưa rừng, rét buốt và muôn vàn thiếu thốn thử thách ý chí của người lính. Có những lúc đôi chân mỏi rã rời, có những đêm nằm giữa rừng sâu chỉ mong một giấc ngủ ngắn để tiếp tục hành quân vào ngày mai.
Nhưng chúng tôi chưa bao giờ cảm thấy đơn độc. Bên cạnh luôn có những người đồng đội cùng chung lý tưởng. Họ là những người anh em đã cùng tôi chia sẻ từng nắm cơm, từng ngụm nước, từng phút giây sinh tử nơi chiến trường.
Tôi vẫn nhớ những đêm giữa núi rừng Điện Biên. Khi tiếng súng tạm lắng, anh em chúng tôi ngồi bên nhau, kể chuyện quê nhà, nhắc về cha mẹ, người thân và những ước mơ sau ngày chiến thắng. Có người mong được trở về làm ruộng, có người mong gặp lại gia đình, có người chỉ mong một ngày đất nước không còn tiếng súng.
Trong cuộc chiến ấy, chúng tôi đã chứng kiến biết bao sự hy sinh. Có những đồng đội của tôi đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện, nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc.
56 ngày đêm chiến đấu tại Điện Biên Phủ là những ngày tháng đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng. Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi tin chiến thắng vang lên, niềm vui trào dâng trong lòng mỗi người lính. Chúng tôi tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào trang sử vẻ vang của đất nước, nhưng trong niềm vui ấy vẫn có những giọt nước mắt dành cho những người đồng đội đã mãi mãi ở lại nơi này.
Hôm nay trở lại Điện Biên, nhìn mảnh đất năm xưa nay đã đổi thay, tôi vô cùng xúc động. Những quả đồi từng là chiến trường ác liệt giờ phủ màu xanh của sự sống. Những con đường mới mở, những bản làng bình yên, những tiếng cười trẻ thơ đã thay thế cho tiếng bom đạn năm nào.
Tôi luôn tự nhủ rằng: những người lính chúng tôi năm ấy không mong điều gì lớn lao. Chúng tôi chỉ mong đất nước được hòa bình, nhân dân được sống ấm no, con cháu được học tập và xây dựng tương lai.
Vì vậy, hôm nay tôi kể lại câu chuyện này không chỉ để nhắc nhớ về một chiến thắng lịch sử, mà còn để gửi gắm lòng biết ơn tới những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Xin được nghiêng mình tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã nằm lại trên mảnh đất Điện Biên. Xin gửi lời tri ân tới những thế hệ đã góp sức làm nên mùa xuân lịch sử năm 1954.
Điện Biên Phủ đã đi vào lịch sử dân tộc. Nhưng với những người lính năm xưa, Điện Biên còn là ký ức của tình đồng đội, của tuổi trẻ, của niềm tin và của một lời hứa đã thành hiện thực: lời hứa về một ngày đất nước hòa bình.



