LỜI NHẮC NHỞ TỪ TRANG SỬ HÀO HÙNG
LỜI NHẮC NHỞ TỪ TRANG SỬ HÀO HÙNG
“Mẹ ơi con bước vào trang sử
Máu đỏ tim hồng viết bản hùng ca
Giữa đạn bom con giữ vững quê nhà
Cho tổ quốc ngập tràn sắc cờ hoa”
Những vần thơ ấy như tiếng gọi vọng về từ quá khứ, đưa thế hệ trẻ chúng ta trở về với “thời hoa lửa” – nơi những chàng trai đôi mươi đã gác lại bút nghiên, xếp lại những ước mơ cá nhân để khoác lên mình màu áo lính. Trong hành trình tìm về lịch sử ấy, câu chuyện của Cựu chiến binh Phạm Trí Liên (Sinh năm 1930, trú tại TDP Phùng Hưng, phường Cảnh Thụy) là một bản hùng ca thầm lặng mà mỗi đoàn viên, thanh niên đều nên khắc ghi.
Mùa thu năm 1950, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng trai Phạm Trí Liên khi ấy mới tròn 20 tuổi đã không ngần ngại lên đường. Ông kể về những ngày gian khổ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc.
Trên con đường số 4 huyết mạch, qua những địa thế hiểm trở như đèo Bông Lau – Lũng Phầy, ông và đồng đội đã biến nơi được coi là “cửa tử” thành mồ chôn quân giặc. Bằng tinh thần quả cảm, chính đôi bàn tay của những người lính trinh sát như ông đã đào công sự, mai phục súng cối, bazooka. Chiến thắng biên giới Thu - Đông 1950 không chỉ phá tan thế kìm kẹp của thực dân Pháp đối với căn cứ địa Việt Bắc, mà còn là minh chứng hùng hồn cho trí tuệ và lòng dũng cảm của thế hệ cha anh.
Không dừng lại ở đó, năm 1954, người chiến sĩ Phạm Trí Liên tiếp tục hành quân lên Điện Biên Phủ – nơi Pháp dựng lên “pháo đài bất khả xâm phạm” với âm mưu nghiền nát quân chủ lực của ta.
Ở tuổi đôi mươi, ông cùng đồng đội đối mặt với những thử thách mà có lẽ thế hệ hôm nay khó lòng hình dung hết. Không đường cơ động, thiếu nước uống, có những ngày tiểu đội chỉ có nắm cơm nhỏ và chai nước chia nhau. Vậy mà, từ những chiến hào sâu hun hút, ông vẫn cùng đồng đội sử dụng súng cối 160 li nã thẳng vào quân thù, đánh tan những đợt phản kích của địch. Ngay cả khi bị thương nặng, phải nằm điều trị, tinh thần của người chiến sĩ ấy vẫn không hề lung lay. Ông vẫn giúp các bác sĩ chăm sóc đồng đội, vẫn dõi theo chiến trường để báo tin về trung đoàn.
71 năm đã trôi qua, những vết thương trên cơ thể người lính già có thể đã khép miệng, nhưng ký ức về một thời hào hùng, về những đồng đội đã ngã xuống thì vẫn mãi tươi nguyên.
Nhìn lại cuộc đời ông Phạm Trí Liên, chúng ta – những đoàn viên, thanh niên đang sống trong hòa bình – càng thấu hiểu giá trị của hai chữ "Độc lập". Ông nghẹn ngào nhắn nhủ: "Các cháu, các con cứ nghe đấy, thấy đấy mà nhớ. Nhờ sự hy sinh của các anh nên mới có hòa bình hôm nay".
Tuổi trẻ chúng ta hôm nay, xin được lấy câu chuyện của ông làm ngọn lửa truyền tin. Chúng ta không cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng chúng ta đang cầm trên tay sứ mệnh tiếp nối. Sứ mệnh ấy là học tập, là cống hiến, là lao động hết mình để xây dựng đất nước xứng đáng với máu xương mà thế hệ cha anh đã đổ xuống.
Hãy để "Câu chuyện thời hoa lửa" mãi là hành trang tinh thần, để mỗi chúng ta sống sao cho xứng đáng với niềm tin của những người đi trước – những người đã viết nên bản hùng ca bất diệt cho Tổ quốc Việt Nam!



